28 thg 4, 2014

Thơ anh (Tùng Bách)



1.      Níu giữ mùa thu lâu quá
Chỉ e bão lũ tràn về
Mở ngoặc - trừ Thu-Hà-Lọi
Sâm cầm cung cúc triền đê !
Viết bởi tungbach
---
 
Xin đáp lời:
Thu Hà Nội
Muốn nói giữ vì không đành xa đấy
Biết rằng thu đi đông sẽ trở về
Ngày vốn cũ cũng không lìa năm tháng
Sâm cầm cung cúc triền đê...
Thu Hà Nội chứ hổng phải Thu-Hà Lọi
Uốn lưỡi mấy lần cong rồi lại vẫn hoàn cong
Em về bắt chước tiếng Hà Tĩnh Răng mà nhớ mà mong
Uống nước con sông La để giờ làm dâu xứ Nghệ.
... Con gái Hà Thành về làm dâu xứ nghệ!!!
Các Con giờ ghi nguyên quán Quỳnh Lưu.

2/10/2008

Trăng về (Kieu Anh Huong)






Nghe như đang giữa trời thu
Chợt vang đâu đó sấm mùa giao nhau...
Thu Hà Nội có hai màu ?
Một xanh biêng biếc trên bầu trời cao

Một vàng, những lá thu chao
Tây Hồ nắng đổ, chiều xao xuyến lòng...
Thu Hà Nội - nối Sài Gòn
Nối Nam, nối Bắc, nối non nước...mình

Thu Hà Nội, nối nghĩa tình
Bỗng dưng thi hứng thêm nghìn lần hơn
Ước sao có dịp kết giao
Rượu mềm môi, thi tứ trào, con tim...

KAH

Thu Hà Nội (Khai nguyen)





Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ (*)
Gió đi hoang ngơ ngẩn ngã ba đường
Góc thư phòng... thương lắm một người thương
Nên cơn gió cũng sẽ sàng đôi chút

Mắt em nhìn thẳm sâu mà hun hút
Giấu ưu tư trong trang giấy úa màu
Thu Hà Nội yêu và nhớ nôn nao
Nên thơ cũng ngu ngơ hoài em nhỉ?

Mặc cho gió cứ động lay thầm thĩ
Nét rêu phong trầm mặc giữa đời thường
Thu Hà Nội vương vấn bởi sắc hương
Của Thăng Long, của Đông Đô ngời sáng

Thu của hôm qua và hôm nay mãi rạng
Gửi cho nhau yêu lắm... cả thu này
Để cồn cào thương nhớ dáng heo may
Cho ánh mắt của người xưa mãi đợi

Đừng buồn nghe em dẫu thu còn vời vợi
Sẽ làm đau ai đó lúc giao mùa
Hà Nội mùa này tạnh vắng những cơn mưa
Nhưng sâu thẳm tình ta nồng nàn lắm

Hãy đợi anh để ngày mai nắng ấm
Tay trong tay dung dăng khắp phố phường
Phút ngập ngừng anh ngỏ lời thương
Cho thu mãi chênh chao mà sâu lắng…


Khải Nguyên, 26/9/2007
 ____________________________
(*) mượn câu thơ của chị thuhanoi
 

Về quê ăn Tết (Ngonhanhau)





Những niềm vui của anh đã trốn đi đâu
Tìm hoài không gặp
Chiều rét mướt trên vòm cây nến thắp
Chút nắng vàng nhỏ nhoi cũng héo hắt dần
Anh ngồi chờ tiếng cười của một người thân
Nhưng không thấy đến
Khi anh đi trên đường dài khấp khểnh
Niềm vui cũng bỏ anh
Cây trong vườn vẫn trổ nụ hoa xanh
Hoa trong em còn tuyệt vời nhan sắc
Sao niềm vui lại hoài nghi dè dặt
Không đến cùng anh với những buổi chiều?
Thành phố Hà Nội trong ký ưc màu rêu
Sao không gọi tên anh cho đỡ nhớ?
Niềm vui như hơi thở
Đã bỏ anh đi
Em tóc đen vóc hạc chẳng quay về
Phố đông người nhưng anh còn lạc lòng
Niềm vui như con sóng
Cuốn anh ra khơi lạc lối quê nhà…

2003

Tặng anh Dế Mèn thuở ấy - NgoNhanHau


mong em nguoi ngoai
tặng Nhan Hau

Mũi tên phóng vào những con chim trí tưởng tưởng nhưng trượt đích, tôi bỏ ngôi nhà đi lang thang

Cơn bão rớt vào khúc eo tổ quốc, mái nhà khu vườn của tôi hoang tàn hơn những điều tôi tưởng, chúng cất cánh cùng con báo bay đi mang theo bóng hình em

Em mất tích trong bạt ngàn cây đó. Tôi trở lại nơi có cơn mắt bão để soi rồi vào tận ngóc ngách đổ vỡ khu vườn và tôi mang con mắt ấy để tìm lại sắc đẹp của em trong ngổn ngang gạch đá

Không, có thể nào có thể xanh hơn bầu trởi và mắt em ngày ấy. Tôi tìm em suốt những dòng sông chảy. Hoa ho2ntg nở nhức một rừng gai.

 Em em đi rồi chiếc bình hoa trông nhợt nhạt sắc mai vàng đôi cánh mỏng phù du

 Em đi rồi chiếc bình hoa tưởng vọng... đêm đêm ta cắm những kỉ niệm buồn.

sap toi ngay 4-4 roi, sinh nhat buon em biet khong !!!