Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T12 Trải nắng ra chơi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T12 Trải nắng ra chơi. Hiển thị tất cả bài đăng
15 thg 8, 2011
Vĩnh Biệt đoá hoa mặt trời
(Tặng cô bé blog Lê Thanh Thuý-ước mơ của Thuý)
Đoá hoa mặt trời xinh tươi
Em ngủ ngon và hãy mơ nhiều nhé
Mơ cho những mầm non thơ trẻ
Đang đấu tranh với căn bệnh hiểm nghèo .
Đưa em đi trong tiếng lá rì rào
Tiếng bước chân khe khẽ mùa lá rụng
Thu Sài gòn không heo may mơ mộng
Thu Sài gòn đau quặn tiếng mưa rơi...
Em thân yêu, em không của riêng ai
Em là nữ hoàng của tuổi thơ bé bỏng
Những đôi mắt ngây thơ đòi sự sống
Nhìn em cười - nỗi đau có vợi đi
Em đã sống như em vẫn ước mơ
Em đã cười trước tình thương nhân loại
Em lên xe hoa một lần và mãi mãi
Đi về nơi em đã đến ...thiên thần./.
Thuhanoi.
Viết trong ngày Cần Thơ rớm máu
Tại nạn thảm khốc sập cầu Cần Thơ
Em chưa viết xong bài ca sông Hậu
Em chưa viết xong bài ca sông Tiền
Chỉ biết từ mùa xuân năm hai nghìn
Mở cánh cửa vào thế kỷ mới
Những công trình mọc lên vậy gọi…
Đồng bằng châu thổ Cửu Long
Có một đôi hài tuyệt đẹp nơi chín miệng rồng
Đó là cầu Mỹ Thuận Cửa sông Tiền
Và cầu Cần Thơ về Tây Đô hoa lệ
Thấm thoắt chiếc cầu gõ nhịp thế kỷ
Gánh oằn mình niềm vui
Tiền Giang xinh tươi cánh đồng mầu mỡ
Hoa trái về chợ họp kín sông quê
Chuyến hàng qua cầu đến những miền xa
Thơm thảo say nồng trái ngọt
Mồ hôi đổ xuống bõ công chăm bón…
Tám giờ - ngày hai sáu tháng chín khoảnh khắc đau nhói
Chiếc hài chưa kịp khắc tên
Hàng trăm công nhân đang làm việc chết oan
Hàng ngàn tấn sắt thép gãy sập tan hoang
Máu nhuộm đỏ đôi bờ sông Hậu
Ơi chiếc hài Cần Thơ rớm máu
Một chiếc hài Mỹ Thuận có sót sa
Thương đồng bào quê mình tình nghĩa chan hoà
Gom dòng máu sẻ chia cùng cứu nạn
Huyết mạch giao thông từ đôi hài trễ hẹn
Đưa ta về với những nạn nhân
Để hiểu thêm giữa muôn vàn khó khăn
Cần góp sức, góp công, góp của
Khoả lấp nỗi đau ngày đêm trăn trở
Nơi bệnh viện níu cuộc sống trở về./.
Mai Khoa.
Em chưa viết xong bài ca sông Hậu
Em chưa viết xong bài ca sông Tiền
Chỉ biết từ mùa xuân năm hai nghìn
Mở cánh cửa vào thế kỷ mới
Những công trình mọc lên vậy gọi…
Đồng bằng châu thổ Cửu Long
Có một đôi hài tuyệt đẹp nơi chín miệng rồng
Đó là cầu Mỹ Thuận Cửa sông Tiền
Và cầu Cần Thơ về Tây Đô hoa lệ
Thấm thoắt chiếc cầu gõ nhịp thế kỷ
Gánh oằn mình niềm vui
Tiền Giang xinh tươi cánh đồng mầu mỡ
Hoa trái về chợ họp kín sông quê
Chuyến hàng qua cầu đến những miền xa
Thơm thảo say nồng trái ngọt
Mồ hôi đổ xuống bõ công chăm bón…
Tám giờ - ngày hai sáu tháng chín khoảnh khắc đau nhói
Chiếc hài chưa kịp khắc tên
Hàng trăm công nhân đang làm việc chết oan
Hàng ngàn tấn sắt thép gãy sập tan hoang
Máu nhuộm đỏ đôi bờ sông Hậu
Ơi chiếc hài Cần Thơ rớm máu
Một chiếc hài Mỹ Thuận có sót sa
Thương đồng bào quê mình tình nghĩa chan hoà
Gom dòng máu sẻ chia cùng cứu nạn
Huyết mạch giao thông từ đôi hài trễ hẹn
Đưa ta về với những nạn nhân
Để hiểu thêm giữa muôn vàn khó khăn
Cần góp sức, góp công, góp của
Khoả lấp nỗi đau ngày đêm trăn trở
Nơi bệnh viện níu cuộc sống trở về./.
Mai Khoa.
Trải nắng ra chơi
Gửi Hạnh Ngân
Gió cửa biển thổi mạnh hơn gió cửa sông
Em ra vào nhớ đóng cửa phòng
Kẻo tiếng tắc kè ồn ã
Em không yên giấc mơ nồng .
Con gái cửa biển ngóng trông
Lối về dã tràng xe cát
Biển vô tư, biển hát
Xóa hết nhọc nhằn đêm qua
Em hồn nhiên và em lại thành hoa
Nắng nhảy nhót bờ biển xanh rợn sóng
Sóng tung bọt trắng tóc em hóa sóng
Mắt mơ màng nheo mi ướt lãng du
Dã tràng đợi chờ ai? Mùa Thu !
Lửa bớt dậy, nắng thôi không hừng hực
Hoa nắng ơi, ru tình vừa thức
Em dậy chào rồi trải nắng ra chơi.
Mai Khoa. 30/11/2007
Tim em chung nhịp đập biển khơi
Đêm giông
Biển rùng mình trăn trở
cửa biển đón em
bằng con sóng vỗ
Tim em chung nhịp đập biển khơi !
Sóng chơi vơi
Tim em càng rạo rực
Dù đôi lần biển ngủ - em thức
Mà chung hơi thở mênh mông.
Biển mặn đắng
Nước mắt đằm môi
Biển trong mắt em
Long lanh thăm thẳm..
Dào dạt
Dập dềnh
Kìm nén
Con sóng như ngựa không cương
bạc đầu chồm lên tan biến
Vần vũ nhiều
Sóng mỏi mệt tan ra
Em oà vào biển thiết tha
Gom nhặt sóng
Dấu vào lòng sâu thẳm.
Mai Khoa. 26/12/2007
Thơ và hoa cỏ (tiếp)
Em chưa bắt đầu sao anh muốn kết
Vạt đất mềm xin dậy đỏ phù sa
Hạt mầm kia một ngày sẽ bung ra
Nhìn trời đất với niềm khao khát sống
Thêm chút nắng, chút gió, viển vông mơ mộng
Hoa thơm hương đón ong bướm bay về
Bản hòa ca trong một sớm mai kia
Cứ tung tẩy níu chân người du viễn
Ý tứ ở kia, lời người lưu luyến
Chưa cầm tay mà ấm cả cõi lòng
Xin đừng chờ người nói đến chữ "không"
Lời chưa nói "của để giành" thôi đấy!
Mai Khoa. 29 Nov 2007, 11:09
Thà khóc được
Trả lại đây nỗi vất vả lo toan
Những cám dỗ ngày thường dấu mặt
Ta vờ như hình hài che khuất
Không thấy mình vụn vỡ cả tâm can
Sống mà như không sống ở thế gian
Nhìn mà như chưa bao giờ nhìn thế
Nỗi ước ao ta là ta chỉ một lần có thể
Dây leo bám vào tường gió hất ngược bơ vơ .
Ngày buồn
Mai Khoa, 26/10/2007
Sóng pha lê
Tặng anh Vương Cường
Ai được nghe bài thơ đầu tiên
Giọng truyền cảm rung lên ly nước sóng
Sóng nhỏ thôi bởi pha lê rất mỏng
Mỏng như lời anh rơi xuống chạm vào thơ...
Mai Khoa. 11/10/2007
Ai được nghe bài thơ đầu tiên
Giọng truyền cảm rung lên ly nước sóng
Sóng nhỏ thôi bởi pha lê rất mỏng
Mỏng như lời anh rơi xuống chạm vào thơ...
Mai Khoa. 11/10/2007
Nỗi đau
Nỗi đau tinh thần
chất ngất
duy nhất
tình người
chìm nổi với nỗi đau.
Em, tôi,
Chúng mình đã hiểu nhau
Cái dằm trong tay em
Mà sao tôi nhói buốt
Vì chúng mình
Có trái tim thức
quá nhạy cảm với đời
Em ơi!
Tôi ơi !
Đau đi rồi thôi.
Mai Khoa.
Nợ
Nếu không gieo nợ trong đời
Nếu không vương vấn không người nâng khăn
Thì đời đáng nói hay không
Chỉ là bèo bọt trên dòng nước trôi ...
Thì tôi lấy nắng làm vui
Thì tôi nợ chút men đời cho say
Thì tôi gieo những luống cày
Cho xanh tươi mãi những ngày có nhau.
Mai Khoa
Nếu không vương vấn không người nâng khăn
Thì đời đáng nói hay không
Chỉ là bèo bọt trên dòng nước trôi ...
Thì tôi lấy nắng làm vui
Thì tôi nợ chút men đời cho say
Thì tôi gieo những luống cày
Cho xanh tươi mãi những ngày có nhau.
Mai Khoa
Nhà tôi
Nhà tôi dựng ở mé sông
Nước lớn nước dòng cá lội tung tăng
Nhà tôi câu đã giăng giăng
Mồi ngon thức nhắm đã nằm chỏng chơ
Nhà tôi có một túi thơ
Có một khóm trúc có bờ dậu tre
Có trống choai gáy te te
Thịt làm thức nhắm có gì ngon hơn.
Mai Khoa, 2007
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam
20-11-2007
Ngả nghiêng với gió với mây
Cánh buồm thao thức, Tình thầy với thơ
Thầy luôn ấp ủ giấc mơ
Những ngày rong ruổi lãng du một thời
Thưa thầy, tựa cửa ngậm ngùi
Ngày vui đang đến mắt người rưng rưng
Năm năm quá ngắn hay chăng
Để rồi lưu luyến, bút nghiên học trò.
Lơ đãng ơi, những vần thơ
Ai gieo nốt nhạc, mong chờ dư âm
Vòng thời gian với thăng trầm
Ước mơ Thầy với bềnh bồng doanh nhân...
Ôi tưởng xa lại hoá gần
Vướng víu chi dạ trắng ngần hoa ơi !
Nhân ngày vui giữa tiếng cười
Đoá hoa thơm gửi tặng người tri âm.
Mai Khoa, 20-11-2007
Nếu…
Nếu...
đã là bạn
thì lúc nào cũng chân thành
Dù không gặp
Cũng đôi lần chia sẻ
Nếu...
Đông về khẳng khiu cây trút lá
là ủ mầm chan chứa nhựa cho cây
Lá vẫn xanh
bát ngát trời mây
Tình bạn chín theo những mùa lá rụng
Sài Gòn ơi
Nơi chúng mình đang sống
Có điều gì còn gửi ở trong nhau !!!
Mai Khoa, 30/10/2007
Mưa tháng 10
Em bối rối cúi đầu quay hướng khác
Mà trong lòng lặng lẽ đếm mưa rơi
Mưa tháng mười vùng kỷ niệm xa xôi
Mùa giấu hết còn điều chưa kịp nói.
Mai Khoa, 10/2007
Lãng đãng đông về
Vô tình
gieo
Hạt mầm
nở
Đau mình
Đau ta
Đi
thì nhớ
Ở
Thì thương
Vấn vương nửa mùa chưa tỏ
Hà nội ơi ! Trái tim bỏ ngỏ
Thương một ngày ấm lạnh đôi tay.
Mai Khoa, 24/10/2007
Kỉ niệm
Ở nơi nào người đã đi qua
Cũng để lại vô vàn thương nhớ
Mảnh đất tình người nỗi lòng muôn thuở
Đã yêu rồi, gắn bó buộc đời nhau
Đêm ở nơi mình - đêm rất sâu
Đêm không ngủ chưa phải là đêm trắng
Tỉnh thức tâm hồn với bao khoảng lặng
Thước phim đời hãy gìn giữ nghe anh.
Huế và Anh .
- Anh! Con trai Huế khéo như người nặn tượng
Muốn vo tròn hạnh phúc chẳng riêng ai
Anh hát em nghe lời mẹ ru đầy vơi
Dòng sông hát, miên man chiều xa vắng
Rồi anh đi - đôi dòng trang giấy trắng
Em suốt đời vò võ ngóng trông
Lam Sơn, Huế - một hàng chữ đẹp lòng
Có khi nào, còn gặp nhau không nhỉ ?
Cuộc đời thăng trầm dâu bể
Có anh trong em trên mọi nẻo về.
Em sẽ đi tìm dù mỏi cánh chim đi
Dù vẫn biết lời xưa giờ đã cũ
D25-Hệ đào tạo HVCT.
Mai Khoa, 20/12/2007
(*) Lớp chính ủy tiểu đoàn về D25 Khoá đào tạo cán bộ Tổ chức - HVCT.
Hiểu nhau thương quí thì về !
"Giỏi ném đá, tay dơ khéo dấu
Chuyên gắp lửa bỏ tay người ."
Nguyễn Đức Đát
Hiểu nhau thương quí thì về !
Mình không thích mắm thì thôi
Tìm bơ tìm sữa, tìm xôi mà dùng
Tội gì cứ phải long đong
Không thích thì hắt ra đồng đi thôi
Với người chót lưỡi đầu môi
Có làm hàng xóm đứng ngồi bỏ qua
Nhà mình có quýt có na
Có hàng râm bụt, có hoa ướp chè
Hiểu nhau, thương quí thì về ...
Mai Khoa
Chuyên gắp lửa bỏ tay người ."
Nguyễn Đức Đát
Hiểu nhau thương quí thì về !
Mình không thích mắm thì thôi
Tìm bơ tìm sữa, tìm xôi mà dùng
Tội gì cứ phải long đong
Không thích thì hắt ra đồng đi thôi
Với người chót lưỡi đầu môi
Có làm hàng xóm đứng ngồi bỏ qua
Nhà mình có quýt có na
Có hàng râm bụt, có hoa ướp chè
Hiểu nhau, thương quí thì về ...
Mai Khoa
Hà Nội ơi gió đã chuyển mùa
Hà Nội ơi gió đã chuyển mùa
Nghe anh báo mà lòng em giá lạnh
Vẫn heo may mà như càng cô quạnh
Xa một trời, xa một đời khắc khoải người ơi !
Xưa anh nắm tay đi giữa mọi người
Đông giá rét mà lòng như sưởi ấm
Nắng trong lòng và nắng mênh mông lắm
Chả như bây giờ, nắng vẫn hanh hao
Hà Nội ơi! lặng nghe gió xôn xao
Khuấy động hồn em chi mùa trở gió
Telephol réo rắt - tiếng thì thầm to nhỏ
Gieo vào khoảng trời ngun ngút xa xăm
Thủ đô ta in dấu những tháng năm
Cho mầm nhớ lớn lên từ ký ức
Anh của em là tin yêu rất thực
Gửi Thăng Long cất giữ vạn niềm vui ./.
Mai Khoa -SG, 23/10/2007
Gửi em gái phương xa
“Cầu tre đong đưa, in xuống mặt sông
Hoa sứ rụng giếng nước trong, ngan ngát ...
Sáo diều ngân nga, chú mục đồng chất phác
Ngồi lưng trâu hát dăm khúc đồng dao”
Deghet.
Gửi em gái phương xa
Em đi xa, vọng về miền kí ức
Thuở lưng trâu, cao vút tiếng sáo diều
Cánh đồng làng xanh màu mỡ phì nhiêu
Gọi mùa vàng lúa về sân ngập lối
Bức tranh quê nay đổi màu em hỡi
Đã lâu rồi em chưa thấy quê nhà
Chiếc cầu tre thay bằng những cốtpha
Thềm bêtông vẽ vòng cung nhật nguyệt.
Hoa sứ đầu làng trắng trong tinh khiết
Vẫn cài đầu em gái thuở mười lăm
Giếng làng vang vang tiếng hát xa xăm
Nước trong vắt và giọng em trong vắt .
Thì em hỡi, một lần nghe sông hát
Cứ nao lòng trong sóng nước Hậu Giang
Lục bình nở hoa, tím ngát dịu dàng
Nhuộm màu áo thôn nữ chiều cập bến.
Thuyền sang sông, về sông khách đi lại đến
Giành riêng em một góc nhớ khôn cùng .
Chuyến phi cơ nào đậu ở Sóc Trăng
Em bước xuống - cánh diều nghiêng gió hát./.
Mai Khoa. 20/11/2007
Hoa sứ rụng giếng nước trong, ngan ngát ...
Sáo diều ngân nga, chú mục đồng chất phác
Ngồi lưng trâu hát dăm khúc đồng dao”
Deghet.
Gửi em gái phương xa
Em đi xa, vọng về miền kí ức
Thuở lưng trâu, cao vút tiếng sáo diều
Cánh đồng làng xanh màu mỡ phì nhiêu
Gọi mùa vàng lúa về sân ngập lối
Bức tranh quê nay đổi màu em hỡi
Đã lâu rồi em chưa thấy quê nhà
Chiếc cầu tre thay bằng những cốtpha
Thềm bêtông vẽ vòng cung nhật nguyệt.
Hoa sứ đầu làng trắng trong tinh khiết
Vẫn cài đầu em gái thuở mười lăm
Giếng làng vang vang tiếng hát xa xăm
Nước trong vắt và giọng em trong vắt .
Thì em hỡi, một lần nghe sông hát
Cứ nao lòng trong sóng nước Hậu Giang
Lục bình nở hoa, tím ngát dịu dàng
Nhuộm màu áo thôn nữ chiều cập bến.
Thuyền sang sông, về sông khách đi lại đến
Giành riêng em một góc nhớ khôn cùng .
Chuyến phi cơ nào đậu ở Sóc Trăng
Em bước xuống - cánh diều nghiêng gió hát./.
Mai Khoa. 20/11/2007
Gieo bao hạt nắng vào ngày
Gieo bao hạt nắng vào ngày
Để không loá mắt mẹ gày yêu con
Đôi khi lạc bước héo hon
Đôi quang gánh hát (*), con đường lặng im
Mớ rau đầu chợ sớm hôm
Mẹ nuôi mấy đứa lớn khôn vào đời
Ngoảnh đi nước mắt mẹ rơi
Bước chân con thảng bồi hồi xa xăm
Một năm đằng đẵng đêm rằm
Trăng nghiêng soi bóng mẹ nằm chơ vơ
Tuổi già giấc ngủ lưa thưa
Trống canh chưa điểm dậy chờ bình minh
Mẹ ơi sương muối cuối năm
Căm căm giá buốt mẹ nằm nhớ con
Sài Gòn hào phóng nắng son
Làm sao sưởi được mùa đông cho người.
5/12/2007
---
* tiếng kẽo kẹt đòn gánh.
Để không loá mắt mẹ gày yêu con
Đôi khi lạc bước héo hon
Đôi quang gánh hát (*), con đường lặng im
Mớ rau đầu chợ sớm hôm
Mẹ nuôi mấy đứa lớn khôn vào đời
Ngoảnh đi nước mắt mẹ rơi
Bước chân con thảng bồi hồi xa xăm
Một năm đằng đẵng đêm rằm
Trăng nghiêng soi bóng mẹ nằm chơ vơ
Tuổi già giấc ngủ lưa thưa
Trống canh chưa điểm dậy chờ bình minh
Mẹ ơi sương muối cuối năm
Căm căm giá buốt mẹ nằm nhớ con
Sài Gòn hào phóng nắng son
Làm sao sưởi được mùa đông cho người.
5/12/2007
---
* tiếng kẽo kẹt đòn gánh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)