Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T3 Thơ và đời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T3 Thơ và đời. Hiển thị tất cả bài đăng

5 thg 6, 2014

Lối rẽ con đường

Con đường có tội tình chi

Tội là tội của kẻ đi bẽ bàng

Gót son nàng lặng sẽ sang

Ngoái nhìn câm lặng bóng chàng bước theo.


Ô hay chàng có ngờ đâu

Một lần gặp một lần đau tới giờ

Ngã ba còn nhớ câu hò

Ai sang bên nớ bỏ bờ bên ni...


Chim bay theo gió chim đi

Người khăn áo, người vu qui theo người

Ngã ba gió lặng, mồ côi

Con đường như thể hồn tôi đứng nhìn./.

18 thg 11, 2008

Cà phê một mình

Cà phê đắng sao người mê đến vậy
Màu si nâu gợi những nét ưu sầu
Thời gian ngồi nhìn giọt nước nhiệm màu
Hồn bay bổng thả theo làn khói thuốc .

Cà phê đắng bỏ đường thì ngọt
Người xa người bèo dạt mây trôi
Thà rằng chẳng gặp thì thôi
Gặp rồi mỗi đứa một nơi... à ơi...rằng buồn...

Hoa cỏ


Anh ạ, em đã bảo đời nhiều bão tố
Để thử thách những kẻ rong chơi
Từ tuổi cha sinh đến tấp tểnh vào đời
Biết bao ngang trái mà nụ cười vẫn đẹp

Để mùa sau khi ta bắt gặp
Ánh mắt ai lúng liếng cười duyên
Thoáng trẻ trung - thơ cũng dịu hiền
Một đời tìm lại, còn gặp nhau không nhỉ ?

Đi qua năm tháng, đi qua tuổi trẻ
Thơ em đây vẫn đậm nét hồn nhiên
Em là lá, là hoa, là cây cỏ đất mềm
Là bình địa đón hào quang nhật nguyệt.

Em sẽ là bông hoa nhỏ tha thiết
Sẽ dâng đời đõ mật ngọt hương thơm
Sẽ chăm bẵm vườn thơ của tâm hồn
Khách lai vãng vấn vương đôi vần nhớ !!!


Sài gòn, (mùa vắng những cơn mưa)
24/3/2005

Thơ tôi

"Thơ đã đến với người như một luồng điện âm dương để toả sáng nhân loại...."


Tôi đã yêu thơ và làm thơ
Tặng cho đời những giấc mơ
Những khát khao về tương lai hạnh phúc

Nếu một mai tôi lìa đời và chết
Cũng sẽ xin làm giọt nước
tưới mát những cánh hoa.
Tôi xin làm tiếng chim ca
Tặng cho đời bản nhạc vui thuần khiết

Con người sống rất cần tình yêu tha thiết
Đi tới tương lai bằng hạnh phúc và khổ đau
Tôi làm thơ như phép nhiệm màu
Để bè bạn và kẻ thù cùng tìm về một hướng

Nuôi lớn đi tình yêu và xoá dần nghiệp chướng
Ta sống bên nhau giữa muôn vạn trái tim.
Dù mai có chết tôi vẫn sẽ cầu xin....
Thượng đế ban phước lành cho người trần thế ./.

26/3/2005

Hoá giải

Khi tôi biết ghép những vần chơi
Nhí nhảnh níu vạt nắng xuống đời
Đung đưa ngọn gió lùa trong tóc
Lúng liếng mắt môi chúm chím cười .

Gặp người thơ tôi đã chớm buồn
Ai đùa chi sớm tuổi thần tiên
Gót hài còn vướng trên nhung gấm
Đã thấy nhớ người, thấy vấn vương

Tôi tưởng thời gian xoá vết thương
Ai dè bất giác đứng soi gương
Kỉ niệm còn hằn sâu khoé mắt
Một trời u uất thẫm đêm trường.

Thơ buồn không hoá giải kiếp buồn
Thà rằng vần vũ trời nhớ thương
Xong đem về nhốt buồng tim lạnh
Khoá chặt trong lòng nỗi ưu tư .

Từ nay tôi sẽ quay hướng khác
Sẽ nhìn đời bằng ánh mắt tươi vui
Bởi chấp nhận vẫy vùng bão tố
Coi thường sóng dữ với biển khơi.


25/3/2005

Tình cờ

Lạ chưa nhắc chuyện quê nhà
Ven sông cỏ ấu - cỏ gà chọi chơi

Người miền ngược, kẻ dưới xuôi
Từ Bạch Hạc về đến nơi Vua Hùng

Nhân duyên là bạn chơi chung
Kế ra mới biết dòng sông quê nhà

Xanh xanh vườn cọ đồi chè
Trung du sỏi đá rặng tre, lưng đồi.

Lưng còng ngoại cõng đi chơi
Lê la nương sắn, nương khoai ngày mùa

Đất quê nghèo chẳng đủ no
Lưng cơm với vại tương ngô qua ngày.

Quê hương chưa mấy đổi thay
Cái nghèo vẫn cứ làm day dứt buồn

Cái nắng trải khắp trên nương
Nghiêng vành nón trắng càng thương phận mình. /.

Thôi đành

(Vĩnh biệt gấu con)


Em ra đi lặng im
Tiếng dế đêm thâu rầu rĩ
Có tiếng ai khóc thầm lặng lẽ
Tiễn chân người ra đi...
đi mãi không về .

Em chưa kịp trả lời
Chưa kịp hồi âm cho người tri kỷ
Để nước mắt buồn bãng lãng ngập vùng quê

Ngọn cỏ gió đùa mải miết chân đê
Bước chân em còn tươi giọt sương ban sớm.
Vội vã chi em một chiều hoảng loạn.
Em ra đi không để lại lời chào

Cho bè bạn ngước mắt nhìn theo
Em mỉm cười giữa thế gian còn nhiều luyến tiếc.
Nhưng ta biết từ cõi thẳm sâu vĩnh biệt
Người vẫn bên ta lặng lẽ gieo vần


Thơ em dịu dàng ...
Biển đêm cuồng nhiệt
Tâm hồn em
Bay bổng ngân vang.

Thảo ly Q7-TP.HCM.- tạ thế 6/3/2005 (16 tuổi)
"Những mảnh đời oan nghiệt)

Thơ và đời

Anh là thơ gieo vần cùng năm tháng
Bốn mùa vui buồn, khăn gói càn khôn
Từ thẳm sâu ký ức tâm hồn
Làm khuấy động biển trời thương mến.

Nửa thế gian từ nơi anh tìm đến
Cho đời em hoa trái ngát hương
Hãy là hoa e ấp ở bên đường
Thoảng trong gió gieo đôi vần thương nhớ.

Tiếng tạ từ đã buông xuống vu vơ
Thà câm lặng để dòng đời trôi nổi
Gặm nhấm niềm đau lại thấy mình có lỗi
Thà rằng quên để hoa ngát hương thơm.

Đừng bắt nhau phải nói lời thiệt hơn
Không ai thích nghe lời chua chát
Hãy vì đời hoà vào dòng nước mát
Lặn ngụp sông sâu để trút hết ưu phiền.

Thơ và đời
lại mỗi đứa một bên
Đôi quang gánh
đi cùng trời cuối đất ./.

Thơ nghèo

Bây giờ
Vẫn còn người nghèo
Người làm Thơ còn nghèo hơn
Bởi chẳng ai bán thơ tình dạo ấy

Chân phương
Những kẻ yêu nhau
Tình trong trắng vậy
Ai nỡ xé nát cánh hoa mua...

Em tha thẩn sườn đồi...
miệng lẩm nhẩm đọc thơ
Chân đất,
áo nâu sòng
trên tay bài thơ Bằng Việt (*)

Quần chân què mà thơ vẫn hay vẫn mượt
Ai bảo nghèo là không tha thướt, mộng mơ...

Càng nghèo ta càng thương nhau
Cho đến mai sau
Thơ tình dù có đa đoan
giàu - nghèo
Vẫn là thứ làm cho tâm hồn ta khôn lớn...
bên nhau.


----------
(*) Nghĩ lại về Pautopxki .

Thể thao và nghị lực

(Viết cho con trai)


Cha cho con nghị lực, khôn ngoan,
Mẹ cho con dịu dàng, khéo léo
Từng bước con đi vào đời lắt lẻo
Ai sẽ theo con trên suốt dặm trường.

Giọt mồ hôi mặn chát trên lưng
Dù kiệt sức vẫn dẻo dai bền bỉ
Cuộc chiến thắng nào cũng mang điều bình dị
Từ thẳm sâu nguồn cội nhọc nhằn.

Gót chân con chai sạn đen sần
Dấu tích những tháng ngày vất vả
Đấu trường, mồ hôi và cả máu nữa
Bàn tay gân guốc với những thử thách, cam go.

Thể thao cũng như người thợ đốt lò
Niềm say mê luôn hừng hực cháy
Hăng hái lên, từng ván đấu trên sàn bừng dậy
Giọt nước mắt rơi trong tiếng hoan hô

Hàng ngàn tiếng vỗ tay trên khán đài quí giá vô tư
Vận động viên biết mình cần phải thế
Cống hiến những pha bóng kỳ phùng địch thủ
Đường đến vinh quang trả giá khắt khe .

Con hãy thể hiện mình là đấng nam nhi
Cha luôn mong con kiên cường chí hướng
Mẹ luôn mong con bền bỉ khiêm tốn
Thể thao phải là nét đẹp của bè bạn bốn phương.


11/3/2005

Tháng ba


Đã lâu rồi không nhớ rét nàng Bân
Bàn tay cóng bà ngồi hơ bếp lửa
Tháng ba về nhớ mùa hoa gạo nở
Rét ngọt cuối mùa rồi cũng qua mau.


Vâng, con đê cỏ ngày thơ ấu xa xưa
Nơi mình bới tìm hang dế, thả diều đón gió
Nơi chúng mình bò ra sườn đê ngập cỏ
Chơi đá gà , đuổi bắt, đánh khăng ...

Tháng ba rồi em vẫn nhớ anh
Hoa xoan tím
giữa hoàng hôn
màu tím.

Mưa bụi

Thế là hết khổ đau
Thế là vơi nhung nhớ

Cơn mưa đầu mùa
Bỡ ngỡ
Bụi mưa làm tóc rối
Ai hay.

Lật ngửa bàn tay,
Xoè bàn tay
Cảm nhận đi
Sự dịu mát
Thơ ngây .

3 thg 11, 2008

Sông đi về với biển


Sông đi về với Biển
Biển dào dạt yêu thương
Sóng vỗ về nuôi nấng
Chăm bẵm biển xanh hơn

Em như lòng biển rộng
Ôm mãi bến bờ yêu
Biển nông sâu là thế
Dâng mãi nước thuỷ triều

Biển cồn cào thương nhớ
Thuyền mải miết khơi xa
Sóng ru êm mạn gỗ
Lòng thuyền khúc hoan ca./.

25/3/2005

Nghe trong tĩnh lặng thời gian

Tiếng dế đêm thâu có làm đêm buồn thảm
Tiếng cuốc kêu gọi bạn canh khuya
Tiếng tắc kè ném lưỡi vào đêm
Tiếng gió rít giữa ngàn cây mất lối .

Tiếng người rơi trong dòng đời trôi nổi
Tiếng con tim khắc khoải đợi chờ
Tiếng thời gian chầm chậm chuyển mùa
Tiếng xa thẳm, tiếng con tim mời gọi.

Em chẳng đi xa mặc dù em rất vội
Cuộc sống chẳng đợi chờ chẳng hứa hẹn điều chi
Nhưng cuộc sống cho ta cả một vùng thương
Vùng nhớ, vùng yêu, cả niềm ngọt ngào cay đắng.

Cuộc sống ơi, mến thương người lắm lắm
Ta vững vàng thêm trong bội ước nhân gian
Vướng víu chi... ừ tĩnh lặng thinh không
Trong tĩnh lặng ta tìm thấy nhau
trong muôn vàn âm thanh bé bỏng ấy.
Hãy nuôi lớn tình yêu nồng cháy
Để sáng mai này bình minh sẽ hẹn những mầm xanh
Hoa sẽ hẹn nụ nhú ở đầu cành
Tương lai đẹp trong hoàng hôn tím biếc .


MK, 15/3/2005

Ngày ấy… sông hồng


Có một ngày em nghe tiếng chim đỗ quyên
Hót những lời yêu thương
Nhưng em mải rong chơi phía cuối con đường
Giả bộ không nghe thấy.

Trăng già đêm đêm vẫn âm thầm toả sáng
Khắp nhân gian lành lạnh trước canh khuya
Chạm vào da mới hay mình nằm mơ
Treo lủng lẳng trên cây đa với cuội.

Cuội vô tâm mải mê rong ruổi
Em vô tâm đánh rớt khúc tình ai
Để vòng đời trôi nổi ngược xuôi
Bắt gặp tiếng chim ven sông Hoàng Hà cuộn sóng.

Em tặng anh tên dòng sông đằm thắm
Tắm mát tuổi thơ em khúc hát chiều về
Sông Hồng ơi, sông Hồng ơi bề bộn lời thề
Em trả lại hồn nhiên cho anh nắm giữ .


MK.29/3/2005

Cà phê nâu

Nếu có thể xin làm màu nâu ấy
Để xoa dịu những nỗi nhớ mênh mang
Nếu có thể xin làm vị đắng ấy
Để chia sẻ cay đắng của nhân gian...

Và nếu được xin làm fin chắt lọc
Giữ cho người vị đắng của tình yêu
Khi người ta yêu nhau vượt lên ngàn thử thách
Thì hạnh phúc ngọt ngào sẽ trọn vẹn bền lâu.

Đi tìm một chân lý hay tìm một nửa yêu
Đừng nóng vội như than hồng bếp lửa
Hãy bình tâm
như giọt cà phê fin
tí tách âm ỉ
Ai biết đợi chờ
Thượng đế sẽ ban tặng
Vị ngọt tình yêu./.

MK.

Nếu em là mảnh vỡ

Nếu tin rằng nhân quả nơi đây
Thì mảnh vỡ chỉ là cái cớ
Cho sự đổi thay hình hài kim cổ
Con tạo xoay vần duyên số mà thôi.

Em ứơc mình như mảnh vỡ giữa đời
Cho tiền kiếp ta gặp nhau thành duyên nợ
Ảo ảnh trở về lung linh màu nhớ
Kiếp phong trần trong cõi nhân gian.

MK.

Món nợ đồng lần

(Viết tặng mẹ)

Quá khứ là lịch sử
Hiện tại là lịch sử của tương lai
Ta đang làm cái ý nghĩa thiêng liêng - làm lịch sử cho tương lai...

Nơi tôi sinh... Hà nội !
Ngày tôi sinh...một ngày bỏng cháy .
Những tháng ngày mẹ tần tảo đến vậy
Địu những lon gạo với sắn khoai mang về nơi sơ tán
cách Hà Nội hơn nửa ngày đường
trèo đèo vượt dốc
trong mắt con mẹ trở thành anh hùng.

Con khôn lớn trong tiếng B52 bom đạn bão bùng
Thấu hiểu nhiều những lời mẹ hát ru
Chiến tranh đi qua yên ả cánh cò
Con cắp sách đến trường trong niềm vui
tương lai trọn vẹn.

Mẹ vẫn là người theo con
trên bước đường lận đận
Cơm áo gạo tiền
Những thói đời bon chen sấp ngửa triền miên
không gì quí giá bằng sự hy sinh của mẹ .

Sự nghiệp con dù hanh thông đẹp đẽ
Dù lên ngựa xuống xe - khăn áo tứ bề
Vẫn không bằng đôi chân chai sần của mẹ
Cho con cuộc sống bình yên.
Mẹ là bà tiên trong mắt con điểm hai màu tóc
Da xạm đồi mồi bàn tay gân guốc
xoáy vào lòng con da diết thương yêu
Con trở thành người mẹ, càng thương mẹ
thật nhiều
Cuộc sống là món nợ đồng lần
không bao giờ trả hết ./.
MK.

Nói đi anh

(Tặng em nguoisaigon.net)

Đường tình yêu có muôn lời biện bạch
Chữ yêu thương giản dị biết nhường nào
Nói đi anh kẻo lại lỡ nhịp cầu
Để người ta bỏ đi chiều thương nhớ.

Níu kéo thời gian chỉ làm tan vỡ
Lời đáy lòng buột miệng thốt lên đi
Làm con gái bông hoa nở có thì
Anh đã đến đừng ngắm nhìn xa lạ

Tictic_Tac tiếng lòng em đã mở
Thổn thức chi, ngu ngơ mãi làm chi
Gió hát bên thềm trăng sáng canh khuya
Bình minh đến líu lo chào buổi sớm.

MK.

22 thg 10, 2008

Lối rẽ con đường

Con đường có tội tình chi
Tội là tội của kẻ đi bẽ bàng
Gót son nàng lặng sẽ sang
Ngoái nhìn câm lặng bóng chàng bước theo.

Ô hay chàng có ngờ đâu
Một lần gặp một lần đau tới giờ
Ngã ba còn nhớ câu hò
Ai sang bên nớ bỏ bờ bên ni...

Chim bay theo gió chim đi
Người khăn áo, người vu qui theo người
Ngã ba gió lặng, mồ côi
Con đường như thể hồn tôi đứng nhìn./.