Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: Hoa me đất. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: Hoa me đất. Hiển thị tất cả bài đăng

24 thg 7, 2008

Tóc ngắn tóc dài...

Tiếc chi mái tóc đen dạo ấy
Cho ai ngơ ngẩn lén ngắm nhìn
Cho bờ vai biết đằng xa ấy
Có một chàng trai lỡ si tình.

Ừ thì tóc vừa chấm ngang vai
Tính cách thời nay có mấy ai
Để ý xem người cao hay thấp
Chung đường có lắm gã so tài.

Phớt lờ chuyện tóc ngắn tóc dài
Ai bảo chiều nay đứng đợi ai
Chỉ tại chim chiều khe khẽ hát
Lắng nghe tâm sự của chàng trai.

MK,

Tình yêu chân thật

(tặng cuncon)
http://diendan.nguoisaigon.net

Khi ta yêu chẳng thể định nghĩa gì
Chỉ biết rằng tim ta thổn thức
Người ấy gặp lần đầu đã biết
Có điều gì thay đổi ở trong tâm.

Dạ bồn chồn vô cớ buồn lan
Những câu hỏi xoáy sâu vào tiềm thức
Tình yêu đến cùng bờ mi ướt
Gối chiếc đêm thâu mím chặt bờ môi.

Cho dẫu thế ngày mai trời lại sáng
Để không còn lần nữa khổ đau
Đừng hứa hẹn những điều mai sau
Khi tuổi xuân vẫn còn rất trẻ ...

Người ấy xin đừng thề vội vã
Đừng làm tan những hy vọng mong manh
Bởi có thể , đá cồn cào nham thạch
Cho mai sau đá hoá thiên thần .

Tình yêu đến ừ thì dang tay giữ
Cho nhân gian đằm thắm tuổi hai mươi
Em lớn lên trong nhân ái tình người
Tình yêu sẽ trao em nhiều thứ khác.

MSG-MK, 21/01/2005

Yêu là gì...

Yêu là ghét là giận hờn vô cớ ...
(không rõ TG)


Là bắt đầu một thời nói dối
Sợ mẹ cha trách mắng đi về khuya
Yêu là không còn nhớ thời gian
Ngày không gặp tưởng như hàng thế kỷ
Lời nói gió đưa mơ hồ xa thế
Tựa bờ vai lại vẫn cứ xa xăm
Tai vẫn nghe lời nói yêu thương
Nhưng cứ muốn nhắc ngàn lần hơn nữa...

Tặng cuncon yêu thương .
Mưa Sài Gòn

Trước những nỗi đau

Nỗi đau nào rồi cũng sẽ đi qua
Nước mắt tuôn rơi cũng đến hồi khô cạn
Vì sao thế, tim em hỏang loạn
Trước nỗi đau nhân loại anh ơi.

Trước những trái ngang nhân thế cuộc đời
Em không thể vô tình câm nín
Và trái tim thương tổn cồn cào bầm tím.
Vì không thể chia sẽ được thương tâm

Em đã khóc
cho vơi đi
thương tiếc thế nhân.
Cho bất hạnh đừng chùm lên cuộc sống ...

MK.
(Tiếp bài :có hàng ngàn lý do để khóc-cháy toà nhà ICT SG)

Rượu sầu

Rượu vui chia bảy chia ba
Rượu buồn cạn chén mình ta nghẹn ngào
Thuở xưa gõ chén nghêu ngao
Chưa tan vỡ, chưa khổ đau một lần.
Giờ đây vắng bóng giai nhân
Uống sao cho cạn nghĩa tình ngày xưa
Con đa đa kêu bạn canh khuya
Rượu cùng tri kỷ - sầu chia càng sầu.

MK.

Ru con

À ơi, bé ngủ giấc nồng
Áo tơi mẹ khoác chăm vồng cải xanh
Bờ sông bãi cát trắng tinh
Dấu chân mẹ bước bóng in đổ dài

Ngủ ngoan ngoan nhé bé ơi
Gánh gồng vai mẹ chợ ngoài mé sông
Trưa về thắt đáy lưng ong
Bát cơm ngon - chén cháo thơm bồi hồi

Mồ hôi thấm xuống vành nôi
Mai ngày khôn lớn thành người giỏi giang
Lời ru có cánh chim bàng
Có mây gió, có muôn vàn cỏ cây .

Tươi xanh xanh thắm đất này
Lớn khôn vẫn nhớ mỗi ngày lời ru .

MK, Ngày 25/1/2005.
*bãi sông Hồng mùa cuối năm.

Nơi bình yên chim hót


(Tặng bé Thanh)

Em nhí nhảnh hỏi ta điều rất cũ
Rằng tình yêu có thật hay không
Trên thế gian nhiều thử thách bão dông
Ở nơi nào bình yên chim hót.

Ta mang cho em tình yêu tha thiết
Tự đáy lòng như trái chín trên cây
Tình yêu ngọt ngào má ấp trong tay
Như mật ngọt nhưng đừng ăn nhiều nhé.

Bởi yêu nhiều sẽ mau no mau chán
Tình yêu phải như nắng hạn gặp mưa
Mưa cũng phải có khi nhặt, khi thưa
Mưa nhiều quá sẽ gây tai hoạ lớn.

Ta rất thương em biết không Thanh hỡi
Mùa trăng lên khao khát trăng tròn
Tình yêu cần những điều giản dị
Em nghĩ gì khi tuổi vẫn còn son.

MK, 21/01/2005.

Nhớ về Hà Nội




Em vẫn nhớ Hà Nội có anh
Ngày rét mướt phố đông lạnh giá
Con đường Tràng Thi, Hàng Bài, phố Huế
Hàng cây xanh xao gầy mờ sương

Cuối phố em, Hà Nội Mùa Đông
Chòng chành một niềm thương nhớ
Liễu, Phượng, Lan, Hồng cây cỏ
Giăng giăng sương phủ sáng nay.

Giọt sương còn đọng trên tay
Tinh khôi một màu trong suốt
Bài thơ tình phút giây bồng bột
Như giọt sương tan biến, nắng lên.

Biết rằng thu đi, giờ cuối đông
Bánh xe thời gian lăn vội vã
Lời chia ly rơi bãng lãng
Vuột mất ngọng nghịu chia xa .

Em vẫn nhớ Hà Nội – anh
Niềm ký ức của thời trai trẻ
Lối xưa - vườn xưa rì rầm khe khẽ
Vẫn hát lời da diết nhớ thương ./.
Mai Khoa. 5/1/2005

Nhớ

Ngoài hiên tí tách giọt buồn. Mưa đêm gợi nhớ người thương xa vời.
SaoBang

Lẳng lặng mang vào nỗi nhớ ai
Một chút mông lung dạ thương hoài
Ngoài nớ đêm trăng có tàn lạnh
Có phảng phất buồn thương nhớ ai

MK 06/01/2005

Nước mắt của biển

Em vẫy vùng trong sóng biển chơi vơi
Biển mặn đắng khi lỡ tan vài giọt
Ở đầu môi mím chặt lúc thuỷ triều
Và em biết , em yêu biển rất nhiều
Đã từng khóc khi biển cồn sóng dữ
Giọt nước mắt rơi trong chiều lộng gió
Khi biển gào lên xé nát trái tim em
Em biết nếm vị ngọt của nước mắt trái tim
Không giống nước biển đằm đằm mặn chát
Em vẫn khóc trước những điều chân thật
Lòng biển đau, cũng là trái tim đau
Muốn vỗ về cho đến mãi mau sau
Đừng mặn chát biển ơi đừng như thế ./.





Mai khoa.

21 thg 7, 2008

Mưa ơi



Tôi xin ngủ quên trong giọt mưa thầm lặng vướng vào tóc em bối rối. Hạt mưa mang hồn ai tưới ướt một vùng kỷ niệm, giọt nào thấm ướt trào lên môi, giọt nào lặn vào tim tôi, vào nỗi nhớ .

Mưa ơi


Gió quất vào mặt người trên phố
Mưa từng cơn lạnh lối em về
Ô cửa nhà ai cũng vừa khép lại
Mưa ngẩn ngơ theo gió tái tê.

Môi mím chặt lòng em bật khóc
Ngày mai này mỗi đứa mỗi nơi
Mưa chẳng thể một lần vuốt tóc
Chẳng một lần quyến luyến trên môi.

Người xa người tội lắm người ơi
Dấu kỷ niệm chôn vào dĩ vãng
Rồi mai này gặp mưa trên phố
Có lẽ không còn sợ lạc mất nhau.

Hà Nội đi qua rung chuyển con tàu
Đường chật chội mưa nhốm màu hiu hắt
Quán phở chiều góc đường Trần Quí Cáp
Chẳng thể ấm lòng mỗi bước chân ta .

Tàu vào ga, con tàu lại đi xa
Cứ trần trụi như tháng ngày chờ đợi
Anh hiểu rằng dù không mong mưa tới
Nhưng có thể nào từ chối hạt mưa rơi ./.

MK.

Nghe M­ưa

Ô kìa, Chàng codon vội vã
Có gì đâu thư thả vài phen
Thơ này chắp bút thành quen
Vung tay vẩy mực để hoen(*) khoảng trời.
Trời cao xanh một kiếp đời
Chở mây theo gió gửi ngoài đồng xa
Hạt mưa reo khúc trường ca
Cho xanh tươi, cho dung hoà cỏ cây...
Sài Gòn vẫn đẹp sáng nay
Mưa đi để lại hàng cây ngậm ngùi
Hoa ơi, gió mát bồi hồi
Lá cành đằm thắm gửi lời đong đưa
Trời có lúc nắng lúc mưa
Bốn mùa đong cả gió mưa đêm ngày
Nhớ thương như trở bàn tay
Gieo mưa cho mảnh đất này thêm xanh.
MN, ngày 17/01/2005.
----
(*) Mây đen.

Ngôi sao cô đơn

Ngôi sao trên trời dẫu cô đơn
Lạnh lùng đêm trắng cả bốn phương
Có phải ham chơi nên vụt tắt
Giật mình le lói một vầng dương.

Thôi thì ...
đêm sau ta lại gặp
Hỡi vì sao sáng suốt đêm trường
Có đêm nào
Lỡ sao không sáng
Chắc lòng tôi sẽ mãi vấn vương./.


MK, 7/1/2005

Mưa

Là anh không biết đấy thôi
Riêng em ngồi ngắm sao rơi bên thềm
Mùa trăng tiếng gió dịu êm
Làm sao mưa được, đừng nên thay trời.
Mưa em thấm đất đủ rồi
Hoa thơm, bướm lượn, đất bồi nên xanh
Nghe đâu lời nói phong phanh
Hờn ghen anh đổ xuống trần làm mưa
Đại ngàn, gió rít, sấm khua..
Giật mình em chút giọt mưa cuối mùa
Để giành chút vốn dư thừa
Để anh xả những cơn mưa đầu nguồn.
MK, 22/1/2005.

Lữ khách và Quỳnh hương






Anh là người lữ khách
Ngắm hoa Quỳnh đêm trăng
Hoa Quỳnh và lữ khách
Trong phút giây bâng khuâng .

Che dấu một sắc hương
Nửa đêm e ấp nụ
Phút giây bừng giấc ngủ
Khoảnh khắc góc thần tiên .

Tình yêu trong hạt sương
Đọng trên cành trên lá
Quỳnh hương tinh khiết thế
Ngọt ngào chỉ một đêm.

Ai giữ được trái tim
Biết yêu thương chờ đợi
Đoá Quỳnh hương mời gọi
Lời dịu ngọt trao nhau.

Đừng đổ lỗi thế gian
Chỉ vì lòng ta hẹp
Hạnh phúc và khổ đau
Ta yêu đời trọn vẹn.

MK , 17/1/2005

Lời nói chia tay




Lá trước khi rơi
Úa vàng héo hắt
Cơn gió vô tình
Kéo tuột khỏi cành cây

Lá bay
Bóng bay
Gió về trời thơ ngây
Cuốn theo lá,
Cuốn theo gió...

Lá rơi về cội
Gặp gỡ
Bóng lên trời
Tan vỡ hoá hư không

Với tay níu chút má hồng
Tuổi xanh mắt ngọc cho lòng ngẩn ngơ.
Lời anh rơi xuống vu vơ
Ừ thì...thôi , tặng vần thơ để lòng ./.


MK.

Kỷ niệm tuổi hai mươi



Ta không tin kỷ niệm của một thời
Lại vô tình rơi vào quên lãng
Những tháng ngày hồn nhiên trong sáng
Mái tóc thề lá phượng nhẹ rơi.

Bao giờ trở lại tuổi hai mươi
Cho tà áo phất phơ nơi cuối phố
Cúi mặt đuổi theo con đường cản gió
Khuất bóng ai trong ngõ nhà ai.

Ngu ngơ ai tha thẩn chiều đông
Cơn gió nhẹ cũng làm lay nỗi nhớ
Thuở hồn nhiên em về cuối phố
Anh mang theo day dứt suốt mùa em.

Trời trở lạnh, anh như một thói quen
Lảng vảng bên thềm đi tìm hình bóng
Nơi nào ngày xưa em thường đứng ngắm
Đoá hoàng lan bên dậu lối nhà em.

Anh bây giờ lâu cũng thành quen
Cứ mỗi mùa về Hoàng lan vàng nở
Ngắt chùm hoa cắm vào nỗi nhớ
Cho khơi lên kỷ niệm tuổi hai mươi.

MK,

Loài hoa dễ vỡ




Bông hoa nhỏ chẳng làm nên gì cả
Nhưng thiếu nó thì đời sẽ không vui
Ta nắm tay nhau đi giữa cuộc đời
Dù dông bão cũng dịu dàng khoe sắc .

Hoa tygôn loài hoa tim ngơ ngác
Nhỏ nhoi giữa đời níu kéo kẻ yêu nhau
Màu hoa tím, họ bảo màu thương đau
Hoa sẽ đỏ khi tình yêu vừa chín.
MK. 29/1/2005

Hoa me đất



Em tặng tôi một chùm me đất
Miền cao nguyên tím ngát vườn xưa
Thuở thiếu thời em xa mẹ lên non
Mỗi mùa hoa về lòng buồn man mác

Lời mẹ ru em khóm tre khóm trúc
Theo chân về cái nắng của đầu non
Hoa me đất mềm mại dịu êm
Cứ diệu vợi trên tay em thủ thỉ


Em lớn lên trong màu hoa tím nhẹ
Nên trong lòng nhiều trắc ẩn lắng sâu
Em chưa quen mưa nắng dãi dầu
Nên e ấp trong lòng người thương mến .

MK, 28/01/2008

Gửi Người Hà Nội



Tháng mười hai em về, ơi Hà Nội !
Chàng vẫn đẹp như xưa - ngàn năm tuổi .
Khoả nước Hồ Gươm trong xanh vời vợi
Soi tỏ mặt người sáng đẹp lung linh

Nhìn thấy mặt cười em vẫn rất xinh
Như thiếu nữ trăng tròn mười sáu
Ngày đi xa thèm hương trái sấu
Gót chân son lặng lẽ đếm mùa .

Hà Nội ơi – Tháng mười hai em về
Vườn xưa đang giăng giăng sương muối
Tròn căng mắt nhìn mà lòng bổi hổi .
Lãng đãng chiều Hà Nội cuối đông

Tháng mười hai một khoảng trời trong
Xin gửi tới người ngàn lời thương nhớ
Xin chúc người rạng rỡ nét tinh khôi
Xin chúc người mạnh mẽ - sâu lắng Hà Nội ơi !

Thuhanoi, 21/12/2004