Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T4 Em về chưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T4 Em về chưa. Hiển thị tất cả bài đăng

5 thg 6, 2014

Trở về


Rong ruổi bao lâu nay đã trở về
Mới hiểu được tình quê mình tha thiết
Con người sống bên nhau chân thật
Như hạt lúa củ khoai nặng nghĩa yêu thương.

Nơi con đường trải nắng dầm sương
Đôi vai mẹ quằn cong đòn gánh nặng
Nơi em gái nhà bên lén nhìn thầm lặng
Giọt nước mắt vui sau chuỗi vắng nhà .

Dấu chân ai trước ngõ vụt qua
Người đi vắng em vẫn thường mong đợi
Trăng bìa làng khi tròn vời vợi
Khi nhớ thương khuyết hết nửa vành.

Giờ kỷ niệm và nỗi nhớ mong manh
Níu kéo về một vùng thương nhớ
Để em hiểu ra rằng tình yêu muôn thuở
Chẳng phải đi tìm - em vẫn ở bên ta.

Vườn thơ trưởng thành

www. nguoisaigon.org


Mưa xúc động nên chiều nay phảng phất
Giọt lệ vui ngây ngất trước hoàng hôn
Ta say mê đến quay quắt tâm hồn
Nếu một ngày nàng Thơ không trở lại .

Chính vì ta yêu người mãi mãi
Những đoá hoa trinh bạch của vườn thơ
Thơ và đời và hoài bão ước mơ
Đua nhau nở trong vườn thơ đằm thắm.

Từ Đông sang Tây, từ Nam ra Bắc
Về lại bên nhau đầm ấm thương yêu
Sài gòn ba mươi năm thành phố yêu kiều
Mầm thơ bé sẽ lớn cùng năm tháng ./.

Mai Khoa

24 thg 11, 2008

Gửi bạn N & Y

Có một khoảng trời
Tôi bỏ quên tôi ở đó
Nơi cánh đồng xanh cỏ
Lất phất giăng giăng mưa...

Có một khoảng trời sao thưa
Le lói vầng trăng chia nửa
Trăng theo tôi bờ đê mòn vạt cỏ
Đường về quện cỏ may

Có một thời ta nắm bàn tay
Cùng bước qua trảng cỏ
Đội trời, đội nắng, đội gió
Thời gian theo dấu hao gầy

Giờ gặp nhau đây
Câu thơ chào thay nốt nhạc
Hát lên lời tha thiết
Đồng dao mái ấm tình người .

27/11/2006

Hà Nội và anh

Anh về từ cửa biển
Em về từ núi non
Hai ta ngày giáp mặt
Là hai đứa bé con...

Thời gian tựa màu son
Tô hồng đôi môi đỏ
Hanh hao mùa trở gió
Má chín thêm tươi hồng

Anh như giọt nước trong
Tưới lên đời ngũ sắc
Em như những nụ hồng
Đem hương nồng ngây ngất

Tuổi xanh cứ thêm xanh
Nối dài đuôi bím tóc
Từ bao giờ em biết
E thẹn trước gương soi ...

Và chỉ một lần thôi
Đôi mắt anh khác lạ
Nhìn em trìu mến quá
Em giật mình mông lung

Mùa lại mùa cho không
Vầng trăng tròn tinh khiết
Áo dài em tha thiết
Dịu dàng và thơ ngây...

Ngày chúng mình chia tay
Mùa Đông còn dang dở
Môn hữu cơ hóa phẩm
Những chất men nồng say

Em chưa quen chia tay
Sương mù nhiều khôn kể
Hà Nội ơi - giá thế
Ngoảnh mặt nước mắt rơi .

Tiếng phi cơ ngang trời
Nhạt nhòa nhìn Hà Nội
Anh ở lại em đi
Thẫn thờ trông thật tội ...

Chỉ có ta mới hiểu
Day dứt của thương yêu
Chỉ có anh mới hiểu
Hà nội yêu thật nhiều .


28/11/2006 Bởi vì ta chưa xa Hà Nội...

./.

Giữ dùm ta nhé! Mùa Đông

Giữ dùm nhé, một góc phố thân yêu
Giữ dùm nhé, một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều

Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...

Yêu cái mùa đông rét ngọt trong ta
Yêu cái nồng nàn bờ môi run lập cập
Yêu cái hanh hao má hồng lên chóang ngợp
Cho ai kia lưu luyến một lần đi ...

28/11/2006

Trách yêu

(Nhận được tin vui của em)

Ôi! cái đầu của chị,
nó đau quá,
nghe điện thoại rung lên,
em khoe có giải nữa,
hì hì, cười tươi như hoa nở,
chẳng hỏi chị lấy một câu,
thằng bé lười quen thế đã rất lâu,
cứ gặp là hồn nhiên kể lể,
nó cứ tưởng chị chả bao giờ như thế,
đau !
khóc như trẻ con
và thích làm thơ
như con trẻ.

Lời Chào

Chào Hoa Sứ(*) đã về rồi, vui nhé
Ly trà thơm xin đàm đạo đôi vần
Dòng ngẫu hứng cứ mắc nợ thi nhân
Vui đi nhé kẻo thời gian qua mất.
---

(*) Tác giả : Tập thơ Hoa Sứ Trắng

Lạc lõng

Buông một câu thơ
Làm cái cớ để lãng du đây đó
Một cánh chao nghiêng
Chim về xây tổ
Chắt chiu những cọng rơm vàng ...

Buông một mơ màng
Để nghe chiều mênh mang gió
Cơn gió luồn qua khe cửa
Khẽ đập vai mình, tóc rối đong đưa

Thơ mà chả phải thơ
Ngu ngơ như mưa chợt tạnh
Con chim sà vào hàng dây điện
Lích chích hót vang trời

Cuộc sống thảnh thơi
Cuộc sống bề bộn một góc riêng tôi
Lận đận
buông rèm
bổi hổi
Tôi lặng chìm vào thơ...

27/11/2006

Ốm

Tiếng cọt kẹt của đêm
của thanh vắng
của côn trùng đều đều như bản nhạc
Êm êm vào giấc chiêm bao...

Có một vì sao
rơi rất thấp
giơ tay chắc với được
đôi tay trần gày rạc cứ chơi vơi...

Có một mảnh trăng
xuống chỗ tôi ngồi
vê tròn giọt sương trong vắt
soi vào
Nhìn tôi rất thật
nhăn nhó, tả tơi ...

Đêm qua
Tôi không phải là tôi
bỏng rát giọng gào lên thảm thiết
Chả ai nghe...
Le lói bình minh lọt qua khe
Giật mình tỉnh giấc
à, mơ ...

Mình chưa chết
Nhưng rất buồn Đau,
Lại một ngày nữa
Qua mau...

Hỏi anh

Đan ngón tay vào tóc
Một niềm vui
đang dâng
Ô kìa
mây vào tóc
Từ bao giờ
biết không ?

Em tìm tôi


Em tìm tôi
Tôi tìm thơ
Tôi tìm bầu bạn
Để bớt héo hon trong ngày nắng cạn
Có bộn bề một góc nỗi đau

Ta bên nhau
Có em ta trở thành trẻ nhỏ
Như chưa từng đau khổ
chưa từng tim héo úa một lần
Em mang đến cho ta giọng nói ân cần
Và nụ cười sáng bừng khuôn mặt
Có em, ta trở nên rất thật
Khóc, nói, cười chẳng sợ kẻ chê bai
Em bên ta nối đuôi tóc thêm dài
Cho Thu nhớ chiều mênh mang nắng gió
Cho mầm non trước bình minh sáng tỏ
Cho chiếc đèn lồng rạng rỡ dưới đêm trăng
Cho ta quên ta, quên những tháng năm
Con chim nhỏ nhốt trong lồng son gác tía...

Và em hỡi , luôn bên ta em nhé
Nếu ta đau em cũng sẽ rất đau
Nếu ta buồn em cũng lại buồn lâu
Ta chỉ muốn tiếng cười làm vỡ òa khung trời nhỏ
Nơi ta và em
Đi trên vạt cỏ
Ven hồ Gươm nước gợn sóng thu trong

Và ta mong,
rất mong
Lại một lần như thế
hãy đợi ta,
em nhé
Mùa thu sau ta sẽ lại trở về...

22/11/2006

Em Trai

(Em với ta trong ngày sinh nhật)

Em ngoảnh đi dấu nụ cười khúc khích
Con trai gì môi mọng đến ngây thơ
Thơ em viết như nhắc tự bao giờ
Lời tha thiết em mời về tụ hội

Giàn hoa tím nghiêng chiều thu vời vợi
Che riêng mình một vạt áo mong manh
Có lẽ Thu đi trong ngọn gió ngọt lành
Xin níu giữ chầm chậm thôi em nhé !

15/11/2006

Gửi mùa Hoa sữa

Tôi nhận ra em mua hoa sua
Hà Nội trong tôi lãng đãng giữa trưa hè
Nắng Hà Nội cũng dữ dội đam mê
Nên ai đó nhuốm màu da bánh mật...

Đông qua, xuân về, hè đến, thu sang
Những câu hát về Hà Nội mênh mang
Trên triền đê sông hồng ngàn năm sóng vỗ
Hà nội ơi, ngàn năm lịch sử
Nuôi lớn những ước mơ cho ta mãi bên nhau./.

Vườn thơ trưởng thành

Mưa xúc động nên chiều nay phảng phất
Giọt lệ vui ngây ngất trước hoàng hôn
Ta say mê đến quay quắt tâm hồn
Nếu một ngày nàng Thơ không trở lại .

Chính vì ta yêu người mãi mãi
Những đoá hoa trinh bạch của vườn thơ
Thơ và đời và hoài bão ước mơ
Đua nhau nở trong vườn thơ đằm thắm.

Từ Đông sang Tây, từ Nam ra Bắc
Về lại bên nhau đầm ấm thương yêu
Sài gòn ba mươi năm thành phố yêu kiều
Mầm thơ bé sẽ lớn cùng năm tháng ./.

Trở về

Rong ruổi bao lâu nay đã trở về
Mới hiểu được tình quê mình tha thiết
Con người sống bên nhau chân thật
Như hạt lúa củ khoai nặng nghĩa yêu thương.

Nơi con đường trải nắng dầm sương
Đôi vai mẹ quằn cong đòn gánh nặng
Nơi em gái nhà bên lén nhìn thầm lặng
Giọt nước mắt vui sau chuỗi vắng nhà .

Dấu chân ai trước ngõ vụt qua
Người đi vắng em vẫn thường mong đợi
Trăng bìa làng khi tròn vời vợi
Khi nhớ thương khuyết hết nửa vành.

Giờ kỷ niệm và nỗi nhớ mong manh
Níu kéo về một vùng thương nhớ
Để em hiểu ra rằng tình yêu muôn thuở
Chẳng phải đi tìm - em vẫn ở bên ta.

Trả lại anh

Em trả lại ngày ấy
Để lại được rong chơi
Để lại khóc đầy vơi
Giận hờn và trách cứ...

Anh lần tìm quá khứ
Những ngày tháng tuổi thơ
Em vẫn là sương sa
Tan trong bình minh đến.

Maika trời rơi xuống
Nhí nhảnh và hồn nhiên
Đôi mắt sáng thần tiên
Khuấy tung biển - trời đấy

Anh giận dữ chi vậy
Là em đùa chút thôi
Maika xuống mặt đất
Cung trăng thiếu một người.

19 thg 11, 2008

Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ


Là thu đấy, chiều vàng lá đổ
Nhấp nhô mái phố - lặng lẽ rêu phong
Chiếc cầu thang gỗ nâng gót vào phòng
Mở toang cánh cửa lòng - đón lá !

Gió quất vào tay, gió lay nghiêng ngả
Mơn trớn quanh chỗ em ngồi
Cuốn sổ nhật ký thảng thốt bồi hồi
Nhặt chiếc lá ép thành nỗi nhớ .

Thu Hà Nội chính là em đó
Thu trong lá, thu trong gió ... heo may
Thu Hà nội một nét thơ ngây
Bâng khuâng về trên đường Hoa Sữa

Hồ thuyền Quang như vuông vải lụa
Tháng năm qua sáng tựa gương soi
Chiều Thu Hà Nội lặng lẽ heo may
Góc đường Nguyễn Du giăng đầy Hoa Sữa.

Thơ buồn

Thơ vẫn buồn đến vậy
Vẫn đau đáu nhớ thương
Từ hai phía con đường
Lướt qua nhau lặng lẽ...

Em về đi, em nhé
Cho một sớm mai kia
Bình minh sớm mùa hè
Tu hú vang tiếng hót

Hẹn mùa về trái ngọt.....

Ta còn mãi bên nhau

Em đi đầu mùa Xuân
Ta cuối mùa ngóng đợi
Trời xanh cao vời vợi
Ngày tháng dần qua mau

Ta vẫn ở trong nhau
Và con tim cùng đập
Nỗi nhớ nào thổn thức
Giọt nước mắt ngừng rơi .

Ở phía cuối chân trời
Rung lên ngàn khúc hát
Lời trái tim tha thiết
Tình nghĩa vẫn đong đầy .

Gà yêu của ta đây
Nhớ tìm bầy hội ngộ
Dù xa xôi cách trở
Ta vẫn mãi bên nhau./.

Nợ tình

Kẻ đau tình, sầu như lời chim vạc
Tối mặt nằm mơ bầu cạn chửa say
Rượu ai cất đó đêm nay
Đem dâng cho kiếp trả vay nợ tình .

Uống cho cạn chén lưu linh
Uống cho rượu chát tỏ tình với ta
Người ơi chớ vội đi xa
Một lần thôi uống với ta một lần.

Trả nợ rượu, trả nợ tình
Tang bồng quảy gánh sầu tình tình tang
Điên như kẻ sĩ lang thang
Nhà thơ Bùi ...vẫn mở toang cõi tình.
----------
Gửi tặng cố Nhà thơ Bùi Giáng.