Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T2 Mưa tan biển sáng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T2 Mưa tan biển sáng. Hiển thị tất cả bài đăng

5 thg 10, 2012

MƯA TAN...BIỂN SÁNG






Mưa suốt đời chỉ là hạt mưa bay
Đem lòng mình gửi vào tha thiết
Cho biển xanh ngời lên sóng biếc
Cho mây đen đừng vần vũ bão dông .

Biển ơi, biển ơi, ta hiểu lòng biển rộng
Biển đen dầm là dấu đáy đêm trôi
Nước mắt của biển mặn chát đầy vơi
Mưa xin tặng chút ngọt ngào thương nhớ.

Cho lòng biển bớt đau chiều rạn vỡ
Sáng xuân nay biển sẽ hết cô đơn
Thôi nhé! chiều nay biển sẽ xanh hơn
Mưa đã tạnh, đón bình minh biển sáng.

6 thg 10, 2008

Vườn thơ

Thảnh thơi trong vườn thơ mỗi sáng
Gieo mấy vần thơ của lòng ta
Nhân thế nổi trôi trên biển cạn
Nhà thơ lênh đênh biển thơ ca.

Em yêu lắm nhân tình thế thái
Khi lòng tin kết hoa trái thương yêu
Tầng không lơ lửng những cánh diều
Bay cao nhé ước mơ bé bỏng.

Một đời tu tâm cúng dường mãn tại
Còn điều chi u uẩn nữa đâu anh
Lâng lâng một cây bình địa mộc
Vươn cao tay với tận trời xanh.

Giữa trời thơ reo cùng với gió
Nắng lên rung nhẹ lá hoe vàng
Vén mây - ô kìa trời xanh quá
Có bầy chim bay lượn tung tăng.

Rằm tháng riêng
(23/2/2005).

Vườn hồng

Biết có ngày anh sẽ đi qua
Vườn hồng nhà ai nụ vừa chúm chím
Anh sẽ nhận ra tình em sâu kín
Dấu trong nhụy vàng e ấp sớm mai./.

Vì sao biển không sóng

Biển ơi, Biển ơi, tôi nghe biển kể
Có ngày biển không sóng, vì sao thế !
Tôi không hiểu được Biển ơi !
Biển lúc nào chẳng xao động khôn nguôi
Hay biển nhớ thương ai, sóng đã đi rồi
Cao nguyên vẫn như xưa, núi non xanh biếc
Làm sao đón biển lên chiều tha thiết
Để sóng buồn lan vương vấn áng mây chiều
Cao nguyên có thương biển thật nhiều
Thì hãy vui lòng chảy dài sông, dài suối
Nước nguồn ngàn năm ngọt lành đá cuội
Nhớ thương nhiều nên mòn mỏi trắng tinh
Ta đã có nhau - đá cuội, dòng suối, biển xanh
Cứ như thế quấn quít bên đời nhiều như thế
Vũ trụ bao la và lòng đất mẹ
Nuôi lớn những tâm hồn cho ta mãi có nhau./.

Trái tim nhân hậu

Nỗi đau nào rồi cũng sẽ đi qua
Nước mắt tuôn rơi cũng đến hồi khô cạn
Vì sao thế, tim em hỏang loạn
Trước nỗi đau nhân loại anh ơi!

Trước những trái ngang nhân thế cuộc đời
Em không thể vô tình câm nín
Và trái tim thương tổn cồn cào bầm tím.
Vì không thể chia sẻ được thương tâm

Em đã khóc
cho vơi đi
thương tiếc thế nhân...

Thương em

(Gửi Hiền)

Ta cũng xót xa thương em biết mấy
Dẫu ở đời lắm chuyện éo le
Nếu một mai người ấy có trở về
Xin em cứ coi như tình bạn cũ.

Đau đáu một thời yêu thương vần vũ
Để vuột mất nhau trong đám bụi trường
Kẻ ở lại còn người tha hương
Là duyên đến nhưng không mắc nợ.

Ít có ai mà tình đầu không dang dở
Bởi càng yêu càng sợ mất nhau
Bãng lãng hồn nhiên say đắm buổi đầu
Thời trai trẻ ai ai chẳng thế.

Vỗ về cho em niềm đau khe khẽ
Trốn nhân gian em vững bước trên đời
Kho tàng tuổi trẻ trong tuổi đôi mươi
Đừng phung phí - thời gian không trở lại.

Tâm thức


Trốn nhân gian con người là bể khổ
Chen chân vào để giữ chỗ nương thân
Vẫn biết rằng sinh ra khiếp thế nhân
Phải gánh chịu muôn phần đau đớn khác.

Dù cho vậy, cũng là điều tâm đắc
Khi ta còn nhìn thấy được ánh dương
Nghĩa là ta đang hạnh phúc thiên đường
Sống nghĩa nhân để thấy đời tốt đẹp.

Không phải ai cũng hiểu được tiền kiếp
Gieo những gì cho hậu thế đa đoan
Thì thôi - ta có hướng Niết Bàn
Cũng xin làm đế hương cho người thắp.

Nhân nghĩa ở đời là do tâm thức
Nhận diện được sướng khổ buồn vui
Thì sợ gì không hanh thông đạo đời
Ta hạnh phúc vì trong lòng thanh thản./.

Sao lại như thế

(Viết về những thảm hoạ xảy ra )

Mẹ cho em hình hài
Cha cho em trí tuệ
Nhưng không hiểu sao em lại như thế
Dễ xúc động trước thế thái nhân tình

Con người muốn sống thì phải mưu sinh
Phải lao động và trau dồi kiến thức
Nhưng có một điều em không thể biết
Tại sao trái tim em mềm yếu thế anh ơi.

Gặp cảnh trái ngang day dứt khôn nguôi
Thương người hoạn nạn lệ tràn mí mắt
Lực bất tòng tâm nên em sẽ khổ
Sẽ suốt đời lận đận, lo toan.

Tại sao em là người như thế ?
Cứ ôm lo lắng vất vả vào thân
Chắc tại kiếp trước em quá phong trần
Nên kiếp này bắt đền phải trả ./.

Sài Gòn ngộ nghĩnh

(Một ngày có bốn mùa)

Sáng vừa hửng nắng lên
Mùa Xuân vừa chín rộ
Hoa tưng bừng đua nở
Lung linh ánh mặt trời .

Trưa, hè nheo mắt cười
Nón che đầu thảng thốt
Ông mặt trời thiêu đốt
Thì ra, Hạ ở đây !

Chiều tà bước thảnh thơi
Kìa mùa Thu ngoài ngõ
Nàng gió đùa khe khẽ
Lật bím tóc đuôi gà.

Ơ kìa...đêm dần buông
Mùa đông về lạnh quá
Ra đường khoác áo gió
Hây hây má ửng hồng.

Ta đi giữa Sài gòn
Một ngày vui ngộ nghĩnh
Ai đã chưa từng đến
Hãy chiêm ngưỡng một lần

Sáng- trưa- chiều- tối- đêm
Đủ bốn mùa hạnh phúc.

Ru anh




À ơi giấc ngủ an lành
Em như ngọn gió quẩn quanh đầu giường
Ngắm nhìn vầng trán yêu thương
Nhớ về bao nỗi đoạn trường anh qua
Cuộc đời vạn dặm thăng hoa
Ngọt bùi cay đắng sẻ chia từng ngày
Nâng niu như bát nước đầy
Cuộc đời dâu bể đong đầy thương yêu.

8 thg 8, 2008

Quê hương

Nghe câu hát trên nương đi học
Lá cọ xoè che mát đường đồi
Củ khoai, củ sắn, nắm xôi
Câu ca theo suốt một thời còn vang.

Quê hương bên dòng sông Thao
Trên ngã ba sông câu hò điệu hát
Việt Trì ơi, ánh đèn lấp lánh
Toả sáng hai bờ thành phố đêm đêm.

Nhánh sông Lô qua làng Tranh
Nơi chùa Tranh vãi già bưng mâm quả
Trẻ nhỏ tranh nhau nắm xôi, vắt oản
Tít mắt cười - Phật cũng mỉm cười theo.

Dòng Lô âm vang sóng reo
Chở du kích về Bình Ca thuở trước
Phú Thọ quê mình neo hai dòng nước
Tắm mát tuổi thơ, bãi mía, nương đồi .

Thậm thình bài thơ em học
Ăn bưởi Đoan Hùng - bánh nẳng(**) bánh trôi
Nào ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mùng mười tháng ba.(**)

MK, 25/2/2005
-------
(*) Bánh nẳng - giống bánh tro-nep ngâm với nước vôi trong gói trong lá
(**)Ca dao.

Quê hương ngoại

Tặng Cậu Hồng

Thuở xưa theo ngoại gánh gồng
Khắp sơn cùng cốc chai sần bàn chân
Đồi sơn đủ tuổi đủ tuần
Nửa mảnh trai hứng đen dầm nhựa sơn

Má con mũm mĩm căng tròn
Ngờ đâu sơn cũng ăn mòn đớn đau
Bà về giã lá khế non
Đắp cho con, canh giấc mòn cả đêm

Chõng tre hứng gió ngoài thềm
Lưng còng, gối mỏi trăng liềm đầu non
Ngóng trông dáng mẹ mỏi mòn
Từ nơi sơ tán ngoại còn hát ru./.

MK

Phố hoa



Phố hoa dài rộng
Thuyền hoa lướt sóng
Những toà nhà ngơ ngẩn
Dấu mình trong xanh thẫm.
Chiều cuối năm.


28 tháng chạp
Nguyễn Huệ - Sài gòn nắng
Chợ hoa đua chen
môi cười má thắm
Bước chân ai gấp gáp …thời gian ...
Ngựa ô gióng cương
Thổ mộ nghiêng mình đón người thương
Dòng thời gian gõ nhịp vô thường
Khoảnh khắc reo vui đất trời hoà hợp
Gió sông man mác
Lời gió hát
Khúc giao hòa
Sài Gòn tháng giêng tà áo thướt tha
Lung linh huyền thoại
Đưa ta về cập bến thiên thai.

MK, 2/006

Ông Đồ Hương cỏ

(Tặng Bách-người viết thư pháp Tết Ất Dậu

Xin tặng anh mùa xuân
Bầu trời tràn hương cỏ
Từ đôi bàn tay nhỏ
Nghĩa tình đằm thắm hơn.

Ông Đồ của Mùa Xuân
Tặng ngàn lời tốt đẹp
Xin dâng đời tha thiết
Tình nghĩa giữa nhân gian.

Xuân Ất Dậu, 2005

Gửi Hoa_lưu_ly


Ai là người mở trang thơ
Cho tôi dạo bước vẩn vơ thế này...

Cũng là một áng thơ say
Lật trang nhật ký để day dứt buồn

Thôi thì vá áo - giá cơm
Đã qua mấy bận lỡ đường ngẩn ngơ

Người ơi, còn thấy yêu thơ
Xin đừng giận, tôi vẫn chờ người đây./.
MK

Mùa xưa

Mưa ngâu rả rích canh thâu
Một lời thương nhớ còn đau đến giờ

Một năm biết có mấy mùa...
Mùa thương mùa nhớ, mùa chờ đợi nhau

Thu mơ thu ở nơi nao
Hè nóng giận cũng chở màu phượng đi

Đông về giá lạnh canh khuya
Đợi Xuân đánh thức mùa xưa nắng vàng./.
MK

Mưa tan... biển sáng

Mưa suốt đời chỉ là hạt mưa bay
Đem lòng mình gửi vào tha thiết
Cho biển xanh ngời lên sóng biếc
Cho mây đen đừng vần vũ bão dông .

Biển ơi, biển ơi, ta hiểu lòng biển rộng
Biển đen dầm là dấu đáy đêm trôi
Nước mắt của biển mặn chát đầy vơi
Mưa xin tặng chút ngọt ngào thương nhớ.

Cho lòng biển bớt đau chiều rạn vỡ
Sáng xuân nay biển sẽ hết cô đơn
Ta sánh vai đi giữa muôn triệu trái tim
Hoà nhịp đập cùng non xanh nước biếc./.

MK

MAI ĐÀO MÙA XUÂN

Em ! bông Mai vàng nắng sớm mai
E ấp lắm trong vòng tay chăm bón
Nàng gió thì thầm ngả nghiêng mơn trớn
Nâng cánh hoa, rạo rực cả vườn Xuân.

Em đã nghe hứa hẹn ở làng bên
Anh tặng em một nhành đào thắm
Hoa đào cánh hồng tươi sắc nắng
Gửi gắm điều gì lay động con tim.

Nét môi hồng đào thắm lung linh
Xao động lòng người trước thềm năm mới
Anh nghe chăng tình yêu thầm gọi
Ngọn gió lành se duyên thắm Đào Mai./.

MK

LỜI RU SÓNG VỖ MẠN THUYỀN

Lòng biển động hay lòng người xao động
Cho em ru tiếng sóng vỗ mạn thuyền
MK


Buồm ơi, kìa gió đang lên
Thuyền ra khơi nhé giữ yên giấc nồng
Ầu ơ biển có vẫy vùng
Chớ nên sóng cả cho lòng thuyền đau
Mấy ai hiểu được biển đâu
Thước đo đáy biển, biển sâu dễ dò
Lòng người biết lấy gì đo
Sớm chiều thương giận ghét cho cam lòng
À ơi biển có biết không
Xa khơi về lộng nhớ thương ngàn đời
Chiều nghiêng đổ bóng, sao rơi ...
Bạc đầu sóng vỗ về nơi cội nguồn./.
MK

KHÔNG THỂ

Tặng Mộc Lan "Khánh Linh"


Sao tình yêu lại cứ phải khổ đau
Trái tim yêu sao vụng về quá vậy
Giọt máu đào, nứt toác trái tim bùng cháy
Mối duyên thừa tan nát hết còn đâu.

Không thể vá nỗi đau bằng thời gian
Không thế níu kéo bằng lời than khóc
Hãy cứ để chuyến tàu lên phía trước
Mang hết đi mỗi ám ảnh ưu phiền.

Có lẽ rằng chưa gặp nhân duyên
Thôi em nhé đừng vơ vẩn hoài niệm
Mưa sẽ tan khoảng trời kỷ niệm
Điều mong đợi hy vọng ở ga sau./.

MK