Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T10 Ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ sáng tác: T10 Ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng

12 thg 8, 2011

Gửi vào mắt Huế

Festival Huế 2006

Em có gửi vào mắt Huế
Một màu xanh của nước sông Hương

Để đằm mình trong tiếng sóng thân thương
Nghe lời ca bên mạn thuyền đưa đẩy

Thương chiếc nón bài thơ và bản tình ca thuở ấy
Nghiêng nghiêng dáng thiếu nữ xinh tươi

Lối khách vào tiếng nhã nhạc reo vui
Bồng bềnh một miền nhung nhớ

Cầu Trường Tiền sáu vai mười hai nhịp thở
Xôn xao tà áo tím tiễn đưa

Huế ơi, tiếng mưa day dứt cuối mùa
Chia tay rồi những bước chân bịn rịn

Ta lại thêm một lần hò hẹn
Festival Huế đẹp ngàn lần

Chùa Thiên Mụ còn vẳng tiếng chuông ngân
Âm vang trong miền kí ức...

Tiếng mưa rơi...trọn một đêm ta thức
Thả lòng mình vào cơn gió bấc chớm đông...

Mai Khoa

Dù có xa nhau...



Người ơi đã lỡ câu thề
Dời non lấp bể nhớ về quê hương
Con đường gội nắng dầm sương
Nơi ta dạo gót đến trường năm nao

Lá thu rơi ở tầng cao
Phủ bàn chân nhỏ lao xao lối về
Chớm đông tàn lạnh xá gì
Tiếng con chim lạ thầm thì trên cây.

Hàn huyên trăm sự đổi thay
Cầu xưa lắc lẻo giờ này thênh thang
Người đi từ dạo nắng vàng
Giờ đây nắng hết mơ màng còn đâu

Câu thơ buông giữa lòng nhau
Vin vào nỗi nhớ mùa sau hỡi người
Tóc mây pha chút nắng trời
Dấu trong kỷ niệm một thời vàng son.

Mai Khoa

Gửi về em cửa biển


(Viết sau cơn bão xangsane 01-10-2006)

Xin gửi về em nỗi nhớ miền Trung
Niềm khao khát được một lần chiêm ngưỡng
Quê hương em có bờ biển xanh thắm
Có những cánh buồm lộng gió khơi xa

Cơn bão đi qua trong nức nở nhạt nhòa
Mưa gió, bão dông, em có trong hàng ngũ
Những người chắt chiu lao vào che chở
Cho mẹ già, em bé giữa hỏang loạn kia không

Mái nhà xiêu quằn quại sót sa lòng
Hàng cây đổ không lối về ngập tràn cơn lũ
Gió quất vào những gương mặt xác xơ vần vũ
Những con người, quá nhỏ bé mong manh

Dathi ơi, biển bạc không bình yên
Dù biết trước có ngày biển cũng đau khôn kể
Biển là cuộc sống của bao người cửa bể
Cá tôm về cho bớt gánh ưu tư

Giận biển ư, không! biển không hề có lỗi đâu em
Trút giận hờn để càng thương càng nhớ
Biển với ta là tình yêu son sắt thủy chung muôn thuở
Càng sâu lắng, mênh mông đến bạc đầu.

Hôm nay ta cùng bè bạn góp sức bên nhau
Để gửi về Miền Trung - cưu mang dân mình qua mùa dông bão
Xẻ bát cơm này, chìa bàn tay nhân ái
Xoa dịu nỗi đau - thương xót lắm:- Đà Nẵng của em.

Mai Khoa

Thôi em về đi !



Không muốn ở thì ta không phải giữ
Níu kéo làm chi cho dạ sót gan đau
Em cứ đi, đừng ngoái lại đàng sau
Kẻo bước chân không về nơi bến đậu

Thôi em về đi trước thềm trăng mười sáu
Gót chân mềm thảng thốt nỗi đơn côi
Đành câm nín mở trang bước vào đời
Chưa vấp ngã mà sao đau đớn vậy

Trời Sài Gòn - trước tình người con gái
Trót đa mang nên day dứt trong lòng
Đành nín lặng vành khăn tang hai nửa
Nửa cho chồng, và nửa đắp cho con

Ơi người mẹ đớn đau và héo mòn
Bất chấp cuộc đời xô hai bờ vai lệch
Nước chảy đá mòn, chẳng bao giờ khô cạn
Người đàn bà cam chịu trước bão dông./.

Mai Khoa
---

(*)Người mẹ đau khổ trước cảnh hai cha con nhảy lầu tự vẫn ở C/c Phạm Viết Chánh Quận Bình Thạnh.

Theo bước Cha đi...


100 ngày giỗ cha (2006)

Chắp tay trước vong linh người
Con nhìn cha cười mãn nguyện
Trong thước phim quay chậm
Con chập chững vào đời theo bước chân cha ...

Tuổi thơ buồn trong nước mắt chan hòa
Cha chỉ hiện về trong giấc mơ con bé bỏng
Oai nghiêm, dưới quân kỳ bồng súng
Trong hàng quân trước bình minh khuất bóng cha đi.

Và như thế con thừa hưởng của cha
Sự oai phong, kiên cường, dũng cảm
Trước gian nan, khốn khó cuộc đời
Cha yêu ơi, những dự cảm
Những nhân tố làm người...

Bài học đầu đời là lòng nhân ái
Là tình thương là chia sẻ bao dung
Là dáng mẹ bolur trắng mênh mông
Đêm thức trắng cùng cơn đau người bệnh

Con lớn lên trong khốn khó vô cùng
Vắng cha.
Đồng lương còm ba người ăn hai suất
Gánh gồng qua cơn đói, trẻ thơ day dứt
Bánh bao chiều thèm bát cơm trắng sáng mai...

Cha ơi, dù thế con vẫn được nuôi dạy lớn khôn
Được sống trong tình yêu vô tận
Con của cha chưa bao giờ hối hận
Trước ngã rẽ cuộc đời, con chọn tiếp chân cha...

Mai Khoa

Ru con vào giấc thiên thai


Gửi con gái mùa sinh nhật.


Gửi vào cánh võng lời ru
Ngát thơm hương bưởi hương nhu sau vườn
Nước thơm lá bưởi quay tròn
Nối dài suối tóc cho con mượt mà

Thiên thai mơ những cánh hoa
Hàng mi cong, ước mơ xa hiện về
Liễu mềm rủ xuống lối đi
Có cơn gió thoảng rầm rì mơn man

Ước mơ vào giữa giảng đường
Mở trang sách mới dặm trường con mang
Mùa thu gieo những ánh vàng
Hành trang gom góp mùa màng bội thu

Ru con vào những giấc mơ
Má hồng xinh quá bài thơ đêm rằm
Mùa thu cao vút tầng không
Con thêm một tuổi, ngày trông lớn rồi

Ru con mầm lại đâm chồi
Hoa thơm bướm lượn cuộc đời thêm xanh
Dòng sông con nước yên lành
Chở cùng năm tháng yên lành lời ru./.

Mai Khoa

Viết thơ vào mùa thu



Viết thơ vào mùa thu
Để dịu dàng hương cốm
Để gió kia bãng lãng
Dìu chiếc lá vừa rơi ...

Lá vàng, lá vàng ơi !
Thu màu gì thế nhỉ
Phải khoảng xanh của trời
Hay cúc vàng thủ thỉ.

Viết thơ vào mùa thu
Để thấy lòng náo nức
Áo trắng em đến trường
Bài thơ tình rạo rực

Mùa đi rồi đi mãi
Góc phố nào ngát hương
Dấu vào trong kí ức
Mang theo suốt dặm trường

Hà Nội ơi, Hà Nội
Tiếng còi xe cũ mới
Những công trình cao vợi
Đi về phía tương lai

Đừng trách con đường dài
Đừng trách mưa lầy lội
Thôi đừng than tiếc nuối
Hà Nội của ta xưa

Chưa bao giờ ta xa
Con đường thêm chật chội
Cơn mưa ngày sẽ gội
Cho Thành phố tươi thêm.

Cho tình anh tình em
Mở thêm trang sách mới
Da diết và nhớ thương
Khoảng trời xanh vời vợi.

Mai Khoa

Em ơi! Đừng đóng cửa

tặng Khải Nguyên

Em thấy không ? Đừng đóng cửa tim mình !!!
Hà Nội vẫn dạt dào trong sóng nước lung linh
Tầng cao mới hiện lên ngàn ô cửa
Ô cửa nào là ánh mắt tôi nhìn ...

Khao khát về cơn gió mùa vô tình
Làm run rẩy bờ môi ai lạnh giá ...(*)
Em về giữa ngày hè yên ả (**)
Giọt nắng nào nhuộm đỏ cánh phượng bay

Rồi thu về xao xác lá heo may
Hồ gươm vẽ hình mây trời lồng lộng
Gieo vào nhau những lăn tăn xao động
Mặt nước hồ nghìn năm chẳng phôi pha.

Làm sao em níu được Trăng Ngà
Làm gương sáng soi chung đời trần tục
Mảnh gương trong mà nay ta có được
Gương mặt hồ - ta khỏa nước làm vui.

Em ơi, em ơi... Nặng nhân nghĩa ở đời
Hãy giữ lấy như lời thơ chị viết :
Hà Nội yêu thương không chỉ riêng tôi
Người hãy giữ cho riêng mình nữa nhé!

Mai Khoa
---
(*) ngày em hờn giận và ra đi là ngày đầu đông gió mùa về giá lạnh
(**) ngày em về dd là mùa hè (tháng 4) chính mùa phượng nở.

Thời đi học

Họa thơ

ÔI, CON TÔI !
"Ôi con tôi đôi mắt tròn xoe
ôi con tôi mái tóc vàng hoe.."
(thơ Tố Hữu)

Buổi học đầu tiên tiễn con vào lớp
Cô mỉm cười nhắc "chào mẹ đi con"
Những vuông chữ ngay thẳng to tròn
Dần hiện lên trong từng trang vở...

Muốn nên người con cần cái chữ
Học làm người, ngôn ngữ thương yêu
Tài khôn kiến thức đủ điều
Trau dồi đức độ bao nhiêu cho vừa.

Đến khi lớn thì đua nhau học
sáng trưa chiều cắp cặp trĩu vai
Thương cho cột sống nay mai
oằn thêm chút nữa biết ai thương cùng.

Con đi học mà lòng trắc ẩn
Chẳng khi nào kịp đủ thời gian
Bữa ăn nước rút khỏi bàn
Lại lo sách vở bài làm chưa xong ...

Than ôi - cuộc sống hằng mong
Cho con một cánh diều đong gió chiều
Ngoại thành du lịch phiêu diêu
Để quên cảnh sớm tối chiều chạy đua.



Thời gian - biết mấy cho vừa
Thôi thì cũng đặng đừng thua con người...
Khổ thân những đứa con tôi
Tuổi thơ chưa thoát thành người đa đoan

Đừng trách trường chạy đua thành tích
Tại đồng lương chưa đủ nuôi thầy
Lại còn lắm họa lắm tai
Thành ra trẻ cũng thành người phải lo./.

Mai Khoa

Như đã từ lâu…


Lỡ mang cái nghiệp bên mình
Bao nhiêu con nước, thương mình bấy nhiêu
Cầu ơi sớm sớm chiều chiều
Thả theo dòng chảy mà xiêu hết lòng

Chân cầu quấn quít đèo bòng
Nhìn hoa rau muống mà lòng ngẩn ngơ
Trương Minh Giảng - chiếc cầu mơ
Cầu Lê Văn Sĩ bây giờ là đây

Con sông nước chảy đêm ngày
Sài Gòn uốn lượn khi đầy khi vơi
Cầu Sài Gòn ghé qua chơi
Cầu Thủ Thiêm cũng là nơi hẹn hò

Ai thi gan thì hãy chờ
Chui qua hầm ... để lò mò qua sông
Xưa nay ai đợi ai mong
Hầm Thủ Thiêm thỏa nỗi lòng mẹ cha .

Nối hai bờ bắc bờ Nam
Dòng xe vẫy chạy trong lòng sông sâu
Tưởng rằng giấc ngủ đêm thâu
Mơ về viễn cảnh phố sông sáng đèn.


Sài Gòn lắm nỗi truân chuyên
Cây cầu Phú Mỹ một phen nức lòng
Ngã ba sông những điệu hò
Con gà gáy cả ba bờ cùng nghe...

Cầu Bình điền về Long An
Chảy theo sông ngược về miền chiến khu
Mối tình chung thủy như xưa
Sông sâu cầu mới còn chưa hết lời …

Mai Khoa

Cầu Bắc qua sông



Sài Gòn lắm rạch lắm sông
Ai chưa đến đó là không biết nhiều
Nhà tôi cứ đến chiều chiều
Ra cầu Rạch Chiếc thả diều làm thơ

Trúc Quỳnh em gái hay mơ
Nhà em Quận 7 đi qua cầu Hàng
Kinh Tẻ cầu mới bắc sang
Quận 4 Khánh Hội về ngang Thị Nghè

Văn Thánh thì hay khóc nhè
Trồi lên xụp xuống cả bè bỏ đi
Cầu Bông, cầu sắt đen xì
Giờ bêtông hóa đường đi lối về …

Mai Khoa

Ngày mưa về


Tặng Ania

Gió chợt đi về hướng khác
Nhường chỗ cho hạt mưa giông
Chín tầng mây thóang mịt mùng
Trời già chuyển màu xám ngắt .

Mưa rơi, từng hạt từng hạt
Bong bóng rượt đuổi theo dòng
Đường về không nhìn thấy lối
Mưa có nỗi niềm gì - biết không

Riêng ta trong lòng se sắt
Nhớ về góc phố thân quen
Hàng hoa dâm bụt thắm sắc
Đón đưa bóng dáng dịu hiền

Là em ngây thơ bé bỏng
Ta mang một chút ưu tư
Mưa làm phấn hoa trên tóc
Cho tôi ngơ ngẩn đến giờ ./.

Mai Khoa

Thu xa



Có nghiệt ngã không Thu buồn trút lá
Kiếp luân hồi Thu lặng lẽ chơi vơi
Lá vàng rơi kìa chiếc lá vàng rơi
Ai vuột mất những lời yêu thương quá.

Tháng tám Thu về trăng chia đôi ngả
Ở phía Em trăng lạnh trốn đông người
Gió đánh thức - cánh cửa phòng chợt mở
Trăng len vào trăn trở mãi khôn nguôi .

Ừ thì ai cũng thành vội vã
Cũng lo toan tất bật chuyện ngày đêm
Dù có thể cũng xin một lần nhớ
Một lần ta xa lạ thành quen

Và em thế - Ta biết mình có lỗi
Chẳng vỗ về - chẳng hứa hẹn làm chi
Cánh chim trời tha thiết với mùa đi
Giữ sao đặng bàn tay tôi thấp quá./.

Mai Khoa

Ru mùa



À ơi tiếng vọng lời ru
Tơ trời dệt thảm mùa thu ngóng chờ
Cánh cò lả lướt trang thơ
Bến sông ngày ấy người thưa thớt về

Thủy chiều dâng kín bờ đê
Lục bình ngược nước trôi về nơi đâu
À ơi... biết đáy sông sâu
Thuyền kia neo bến thả câu giữa dòng

Con cá khờ ... có biết không
Mồi ngon là lưỡi câu mong bắt mày
Chớ ham ăn uống no say
Rong chơi một kiếp mà day dứt lòng

Cánh cò lặn lội ven sông
Thanh bình êm ả bên dòng chiều nay
Gió ru mùa đến chân mây
Ngọt dòng sữa mẹ tháng ngày chắt chiu.

Mai Khoa

Sớm mai gặp chiều hôm


(Cô gái kén chồng)

Chuyện không thể bỗng trở thành có thể
Sớm mai vàng, Hòang hôn cũng vàng theo
Chỉ có khác vàng sớm mai tươi trẻ
Nắng hòang hôn vàng sẫm mái hiên nghèo

Màu thời gian nhuộm theo bờ môi thắm
Cơn gió nào quyến rũ tóc bay lên
Tuổi mười tám dáng hình trông thon thả
Trước mắt ai làm rối bước chân quen.

Và như thế em mang vào thương nhớ
Những bộn bề chiu chắt thuở hồn nhiên
Ngày tháng đẹp qua đi mà không tiếc
Để ngày dài lưu luyến những ưu phiền

Hòang Hôn đã xuống lưng trời vàng sẫm
Bay về đâu con chim nhạn phiêu diêu
Đôi cánh mỏi cần một bờ vách đá
Tiếng thở dài tắt lịm giữa cô liêu .

Đôi cánh mỏng sớm mai chim lả lướt
Theo chân về cái nắng thuở ban mai
Gió vẫn hát lời du dương bất tận
Thanh thản chiều - vương vãi một hình hài./.


Mai Khoa

Hoàng Hôn



Anh thân mến có điều chi lưu luyến
Mà cất sâu vào tận đáy Tâm Hồn
Để gặm nhấm để ưu tư mòn mỏi
Nhạt thời gian, nhạt ánh mắt ru buồn

Chiều dần xuống Hòang hôn đang tự thú
Núi ngả đầu vào vách ngủ ngây ngô
Cây đứng lặng chiều như đang ngưng thở
Riêng một mình trong hoang vắng tàn thu./.

Mai Khoa

Thế là thu sang


Thế là Thu sang

Thế là Thu sang
Thế là vàng hoa Cúc
Là gió heo may thôi thúc
Một triền đê

Bước chân ta về
Lối mòn vạt cỏ
Tiếng sáo ai trong chiều lộng gió
Sông Hồng nhuộm đỏ chân mây

Thế là Thu sang
Con đường thu vàng lá
mịn màng bàn chân êm ả
Nắng nhạt màu theo kẽ lá đung đưa

Thu đã sang thu vàng trái bưởi
Bãi bồi cát trắng lòng sông
Tiếng mẹ ru cho lúa làm đòng
Cho thơm mùi cốm mới

Tiếng giã cốm làng Vòng đêm hội
Gói tròn búp lá sen
Anh khen, em khen nức lòng người Tràng An
quện hương chuối trứng quốc chín vàng

Hà nội em ơi, mùa Thu sang...

Mai Khoa

Ngẫu hứng Thu Hà Nội




Nắng ngẫu hứng rải nắng vàng hoa cúc
Để mùa thu dạo rực với heo may
Gió ngẫu hứng vuốt mềm làn suối tóc
Để chiều nay bối rối bước chân gầy

Anh ngẫu hứng cất lên lời tha thiết
Trời Hà Nội xanh da diết yêu thương
Tiếng guốc gõ trong lòng hè trưa vắng
Càng nhớ thương dáng mẹ đổ trên đường

Chim ngẫu hứng thả vào cây giọng hót
Cho Mùa thu Hà Nội cứ thêm xanh
Phượng đã dịu màu hoa nhung nhớ
Ngẫu hứng cho trái rủ xuống đầy cành...

Ngẫu hứng về phía xa thảng thốt
Một hồi còi rung chuyển cả không gian
Hà nội âm vang, Hà nội lặng im
Dòng ngẫu hứng hòa vào người trên phố.

Mai Khoa


Cát Lạnh

Tặng Hansa (Phan Văn Hà)


Biển sáng nay trong xanh đến thế
Nước đầy vơi chưa chịu hạ thuỷ triều
Vồng cát trắng tinh khôi hiền dịu kể
Rằng em chỉ nhận mình cát lạnh cô liêu.

Em có biết những gì tinh tú
Được lọc ra bằng nắm cát biển khơi
Vàng trong cát dù lạnh đến mấy
Cũng làm cho nhân loại sáng nụ cười.

Em cát lạnh mà trong lòng không lạnh
Bởi vì em ẩn dấu những nguồn vui
Những tinh hoa chắt lọc cho đời
Người có trí sẽ làm nên nghiệp lớn .

Mai Khoa

Tôi đã trở về Hà Nội ơi!



Hơn một lần tôi ngơ ngác thế
Ngã tư hôm qua nay đã thành cầu vượt cửa ô
Gốc cây nào tôi vẫn đứng trú mưa
Đếm xe qua góc đường lầy lội.

Tôi ngơ ngác giữa đêm Hà Nội
Ở Vọng về tôi gặp lại chính tôi
Cổng trường xưa im ắng quá đi thôi
Tiếng lá rơi và âm thanh trong ký ức.

Con đường xưa đã thành quen thuộc
Cứ xao động khi mỗi độ xuân sang
Ô Cầu Dền cô gái gánh hàng hoa
Tôi xin nhận một bông hồng nhỏ bé.

Tôi tặng hồn tôi một kỳ nghỉ trễ
Bao năm xa khao khát trở về
Bạn bè ơi thềm trăng lộng gió
Có nhớ ngày giã biệt ra đi .

Hà nội bây giờ đẹp tựa như tranh
Phố cổ ngày xưa cũng thay áo mới
Đêm hội Hàng Buồm, Hàng Ngang, Cầu Gỗ
Đêm hoa đăng Hồ Gươm đong cả trời sao.

Tôi về trong xanh sóng nước mênh mang .
Xuân hé cửa đón mừng năm mới
Cầu Thê Húc như con rồng vươn tới
Uốn cong mình bên tháp bút nghiên.

Ơi Ông Rùa - Tháp rùa chứng nhân lịch sử
Khắc trên mai một dấu ấn linh thiêng
Đông Đô-Thăng Long-Hà nội-thành cổ
Bước chân tôi một dấu lặng - chao nghiêng.


Mai Khoa