
Anh,
Một mình trước biển
Trước ký ức xưa
Trước gốc bàng cổ thụ
Nơi bầy chim tìm cõi trú
khi biển bão giông.
Anh,
trước mênh mông
Thấy mình nhỏ bé
Chiếc lá bàng - tấm vé về tuổi thơ
theo mùa lá rụng
theo từng con sóng
Đưa thuyền ra khơi - đón thuyền về lộng
Bóng cha lặng lẽ bên chiều
Anh
Trước đồng muối thẳng cánh cò
chiều chiều ngút ngát
Cơn gió nào vuốt tóc mẹ bay
Vòng quay xe cút kít
Chở tình nghĩa tròn đầy
Quê hương là đây
Là tiếng kẻng vỏ bom treo trên cây bàng trăm tuổi
Là tiếng thì thầm của vỏ cây sần sùi chờ đợi
Bước chân anh trở về.
Mẹ vẫn đong từng hạt muối mặn ngoài kia
Cối trầu đằm môi, Vành Khăn mỏ quạ
đợi con trở về vinh quy bái Tổ
***
Gió cửa biển gọi mời ta đó
Mùa lại mùa
Biển Quỳnh Long
ta lại
Sánh đôi.
Tháng Giêng, Giáp Ngọ 2004
Mai Khoa.


Mai Khoa xin hưởng ứng THÁNG TƯ BÌNH ĐỊNH - Ngô Văn Cư
Thương tặng quê nội thân yêu!
Gió quê nhà mang mùi của biển
Bốn mùa ngây ngất trước trùng khơi
Em ở xa về ngơ ngác thế
Mượn gió neo vào Ghềnh chơi vơi.
Quy Nhơn tha thiết ngày nắng “chát”
Thuở tóc em chưa vướng bụi trần
Mẹ ngồi than quạt bánh đa nướng
Môi mềm khói đượm níu bàn chân.
Trời Nam thương nhớ miền yêu dấu
Gió, mưa, cát, bụi chớ thay lòng
Thương mùa ở lại cùng lam lũ
Tháng tư nắng quái lắm long đong.
Mai Khoa 25/10/2013