18 thg 10, 2011
GIỮA MIỀN HƯ THỰC (Tiểu thuyết Yêu Con Ma)
(Giữa miền hư thực)
Chiều rơi trên Tây nguyên lộng gió
Mảnh trăng non gác phía hiên nhà
Miền hư ảo len vào nỗi nhớ
Con suối trong hát khúc tình ca
Em có thật? – giữa miền hư ảo!
Giữa đất trời Dăk lắk ngóng trông
Khoảng thời gian ủ men tình ái
Khúc giao hoan vừa chớm mặn nồng
Anh lãng tử chàng trai thành phố
Em như chim rừng hót khúc nhạc vui
Người gặp gỡ, bến yêu thương vần vũ
Trăng non vừa nhú đã tan hoang...
Biết bao lần gọi nhau trong tiếng gió
Đêm hoang vu khao khát tiếng người
Em trở về giữa miền hư thực
Sóng sánh tình ngây ngất thiên thai
Lời tha thiết – một lần thôi có thể
Được làm người giữa trốn trần gian
Đóa hoa xinh giữa chốn non ngàn
Ôm băng giá bên suối trong thầm lặng
Họ bảo em - con ma khát vọng
Cứ đêm đêm theo bóng hiện về
Quyến rũ người nhát gan – yếu vía
Tham sân si huyền hoặc đam mê.
Tây Nguyên hỡi, cao xanh kia hỡi
Con suối trong nghe thấu lời thề
Tình yêu hỡi! khởi nguồn hạnh phúc
Hãy mang em đi, thoát cõi u mê.(*)
Trong tĩnh lặng. Rừng xanh lên tiếng
Suối trong xanh róc rách nhạc tình
Tiếng cồng chiêng đã vang rừng núi
Lửa hồng thiêu cháy kiếp điêu linh!
Những toan tính tiêu tan cùng tro bụi (**)
Em hân hoan vui giữa đại ngàn.
Vũ điệu Tây Nguyên nồng nàn rạo rực
Tiếng cồng chiêng như thác đổ mưa ngàn.
18/10/2011
(*) Sống trong nhà mồ Tây Nguyên
(**) Y Moan rất yêu H’ Nhiêu nhưng độc đoán và cực đoan. Tìm cách nhốt cô vào nhà riêng để sở hữu tình riêng. Nhưng không được cô đáp lại.
26 thg 9, 2011
Giữ mùa thu cho em
Giữ mùa thu cho em
Cây lộc vừng thắp lửa hồ Gươm(*)
Lá vẫn tươi trên cành nhung nhớ
Mùa thu về hoa chưa buông rèm nở
Sao cứ chạnh lòng sợ thu đi
Hà Nội trong xanh như tuổi xuân thì
Lời yêu thương cong mềm bờ liễu
Sợi nắng vàng ươm tơ trời huyền diệu
Nghe mênh mang dịu ngọt ban mai
Xin níu giữ mùa thu cho em
Khi ánh đèn màu rộn lên chân thực
Hà Nội trong tôi – đêm vui náo nức
Dịu dàng em – thu Hà Nội đầy hoa
Giữa những âm thanh tình nghĩa giao hòa
Em cứ nhủ lòng mình như thế
Giữ dùm em mùa thu anh nhé
Để đêm trăng mộng ước tròn đầy.
Mai Khoa, 01/9/2011
-------
Bài thơ này vừa viết xong đưa lên mang - nhạc sĩ Kiều Tấn Minh chọn phổ nhạc - tiếp sau đó Nhạc sĩ Nguyễn Quang Nhàn phổ nhạc, hai nhạc sĩ ở 2 phương trời xa nhưng cùng hướng về Hà Nội.
(*)Cây Lộc vừng từ lá màu xanh chuyển hết sang màu đỏ như vầng lửa.
Nghe tin chị ốm
Nghe tin chị đau mà em xốn xang
Bắc Nam cách trở đôi đàng
Muốn nắm tay chị thầm thì tâm sự
Cho vơi bớt phận đa mang …
Thời gian trôi đi như một dòng sông
Không thể quay về tuổi thơ bé bỏng
Mái tóc mây hong nắng bên thềm
Chùm nhãn ra hoa hương rắc tóc mềm
Ngày thống nhất em trở về Nam
Chị lấy chồng một đời vất vả
Em nghe bao lần ca dao cò lả
Chắt chiu hạt nắng ven sông …
Nghe chị đau mà em xốn xang
Lời chị xa xôi lệ rơi lòng em chua xót
Giá như có một ân huệ của Trời Phật
Nụ cười chị sẽ tươi như chưa từng biết cơn đau.
Xuất bản thơ Sóng pha lê
Với Mai Khoa, yêu thơ và làm thơ luôn đồng hành bên nhau, nó gắn chặt với hai chữ "nghiệp duyên". Dòng thời gian không ngừng trôi, Mai Khoa như con ong vàng cần mẫn góp nhặt hương hoa dâng mật ngọt cho đời. Nếu ngoài đời ta biết một Mai Khoa với nụ cười đằm thắm dịu dàng đôn hậu, thì trong thơ ta cũng gặp một Mai Khoa giản dị, nhân ái, dịu hiền trong từng con chữ.
Nhân dịp sinh nhật lần thứ 52 (15/11/1959 - 15/11/2011) tác giả chọn 52 bài thơ cho ra mắt bạn đọc tập thơ "Sóng pha lê"(*) là những nốt nhạc trầm bổng của cung đàn thời gian, tác giả trăn trở giãi bày số phận, nỗi niềm, quy luật cuộc sống, vừa chiêm nghiệm, khao khát, vừa là người trân trọng nâng niu tất cả… dẫu thời gian tàn nhẫn sẽ mang đi. Mai Khoa chọn cho mình tới cõi thơ, với những bài thơ nho nhỏ mang lời thì thầm về tình yêu và hạnh phúc như sự tri ân với cuộc sống, với bạn bè, đồng nghiệp, người thân... ở đó tất cả yêu thương, hờn giận, buồn vui, số phận con người nhấp nhô theo dòng chảy thời gian nhưng vẫn nhẹ nhàng thanh thoát, vẫn toát lên tấm lòng rộng mở, ưu ái, nâng niu với những gì mình đã có và sẽ có trong đời.
Nếu ở tập thơ Thu Hà Nội(**), có một Mai Khoa yêu Hà Nội qua từng ngõ phố, hàng cây; yêu mùa thu, hương cốm làng Vòng; yêu Hà Nội cổ kính rêu phong ngàn năm văn hiến; thì ở Sóng pha lê Mai Khoa cho ta những cảm nhận sâu lắng về con sóng tình yêu đằm thắm, dịu dàng mà dữ dội, tha thiết. Cũng vẫn là tình yêu giành cho thiên nhiên, nhưng càng đọc càng thấy thân quen hơn, gần gũi hơn. Từng bài thơ chứa đựng những suy tư sâu sắc, trầm tĩnh thấm đẫm yêu thương nhân ái, những mảnh đời éo le, bất hạnh, là tình yêu dành cho mẹ già lưng còng chân đất, người cha lưng trần thấm đẫm mồ hôi và những mảnh đời bất hạnh, thương quê nội còn nghèo khó, vất vả… Mỗi bài thơ đi vào lòng người một cách nhẹ nhàng sâu lắng, như ngọn gió trong lành mát dịu, như hương thơm của hoa lá, cỏ cây đồng nội. Làn gió ấy thổi bùng, thắp sáng lên "ước mơ của Thúy", ước mơ cao đẹp, em là đóa hoa mặt trời có sức sống mãnh liệt, hương của hoa lan tỏa thơm ngát theo chiều dài năm tháng:
“Mơ cho những mầm non thơ trẻHay:
Đang đấu tranh với căn bệnh hiểm nghèo”
“Những đôi mắt ngây thơ đòi sự sốngTác giả muốn gửi gắm tâm tình, muốn lay động ở người đọc một cảm nhận mới về cuộc sống đang diễn ra xung quanh ta như một bản hợp ca với muôn vàn âm thanh:
Nhìn em cười - nỗi đau vợi đi” .
Hòn đá cuội trằn mình dâng hiếnHay:
Sóng vỗ về trình tấu khúc nhạc êm
“Những vòng sóng tưởng vô cùng bình lặngNắng, cát, gió, biển... là những chất liệu mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Bằng mồ hôi, công sức và trí tuệ, con người đã làm chất liệu ấy bám chặt, đan quyện, dính kết với nhau tạo nên báu vật pha lê quyến rũ, lấp lánh tô điểm nét quý phái cùng thời gian, nhưng “Khi pha lê gợn sóng ấy là lúc vũ trụ xoay vần, cuộc đời chuyển động". Nói như nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên: “Sóng pha lê ở đó không chỉ có "sóng" đâu mà còn bao điều khác nữa..."
Lại khởi đầu của thương nhớ pha lê”.
Tôi tin khi cầm trên tay tập thơ “Sóng pha lê” mở từng trang để đọc, quý độc giả sẽ khám phá và cảm nhận được trong sâu thẳm lòng mình những vần thơ đầy cảm xúc mới mẻ, ngọt ngào…
---
(*) Sóng pha lê - NXB Thanh niên 2011
(**)Thu Hà Nội- NXB Thanh Niên2010
20 thg 8, 2011
17 thg 8, 2011
Hãy đồng cảm với người
(Vì thế giới tuổi thơ-Nan nhân chất độc màu da cam)
Giữa muôn ngàn tiếng cười
Em nằm im bất động
Bàn tay xinh năm ngón
Không cầm nổi cành hoa.
Vết thương từ nơi cha
Không hằn trên da thịt
Vết thương từ nơi cha
Hằn sâu trong khoé mắt .
Dòng máu của cha yêu
Sinh ra từ cốt nhục
Bàn tay mẹ sớm chiều
Thương đứa con thắt ruột.
Một lần thôi con ơi !
Môi hãy nở nụ cười
Một lần thôi con ơi !
Hãy cất lên tiếng nói.
Chất độc màu da cam
Kẻ thù kia dấu mặt
Để hàng ngày sự thật
Đau khổ trên mặt cha.
Sẽ bước vào tuổi già
Ai là người nâng giấc
Đứa con của thời bình
Tội tình chi phải chết .
Nhớ...
Tôi biết rằng mảnh đất lành chim đậu
Quê hương ta là nắm đất mẹ yêu
Dù đi xa hay gắn bó sớm chiều
Nơi yêu dấu trong ta ai cũng nhớ ...
Con sông hồng chở phù sa thắm đỏ
Nhưng mỗi người đều hướng đến trái tim
Hà Nội - Thăng Long văn hiến nghìn năm
Nơi đất Thánh đã đi vào lịch sử
Con sông Hồng chở phù sa sắc đỏ
Vẫn mỗi ngày mòn mỏi ngóng tin nhau
Khi xuân về đào hé nụ thắm màu
Lòng chạnh nhớ để câu thơ buồn tủi
Xuân đang trải dài sông dài suối
Nối con đường thành thị tới quê anh
Tôi tin rằng ở chốn ấy - Hà Thành
Người ấy cũng rạo rực và mong nhớ!
Mai Khoa, 25/2/2008
Năm Mậu Tý (Chuột vàng)
Gửi LHP
Chuột vàng của chị Thu
Là của chung đất nước
Ai yêu chú chuột vàng
Thì cứ thêm điều ước
Chú chuột mang điều may
Đến từng nhà ban phát
Dù Hải Phong có nhát
Chuột cũng chẳng sợ đâu ?
Mai Khoa, 12 Feb 2008,
Thư Tết
gửi anh Phương Hà !
Nhất định anh vào phải đòi quà
Đòi cho được rét quê ta
Sài Gòn một lần biết đến rét
Áo gió tung bay giữa đường hoa
Anh về Sài Gòn nhớ mang quà
Hà Nội mùa này nhớ làng hoa
Căm căm giá rét hoa càng thắm
Thắm nghĩa tình có bạn có ta...
Hoa xuân
Xuân đến
xuân vui
khắp mọi nhà
Hoa cười
rực rỡ
nắng reo ca
Trời xanh
lồng lộng
thênh thang gió
Mặt đất
giao hoà
ngát hương hoa.
Mai Khoa