tặng Khải Nguyên
Em thấy không ? Đừng đóng cửa tim mình !!!
Hà Nội vẫn dạt dào trong sóng nước lung linh
Tầng cao mới hiện lên ngàn ô cửa
Ô cửa nào là ánh mắt tôi nhìn ...
Khao khát về cơn gió mùa vô tình
Làm run rẩy bờ môi ai lạnh giá ...(*)
Em về giữa ngày hè yên ả (**)
Giọt nắng nào nhuộm đỏ cánh phượng bay
Rồi thu về xao xác lá heo may
Hồ gươm vẽ hình mây trời lồng lộng
Gieo vào nhau những lăn tăn xao động
Mặt nước hồ nghìn năm chẳng phôi pha.
Làm sao em níu được Trăng Ngà
Làm gương sáng soi chung đời trần tục
Mảnh gương trong mà nay ta có được
Gương mặt hồ - ta khỏa nước làm vui.
Em ơi, em ơi... Nặng nhân nghĩa ở đời
Hãy giữ lấy như lời thơ chị viết :
Hà Nội yêu thương không chỉ riêng tôi
Người hãy giữ cho riêng mình nữa nhé!
Mai Khoa
---
(*) ngày em hờn giận và ra đi là ngày đầu đông gió mùa về giá lạnh
(**) ngày em về dd là mùa hè (tháng 4) chính mùa phượng nở.
12 thg 8, 2011
Thời đi học
Họa thơ
ÔI, CON TÔI !
"Ôi con tôi đôi mắt tròn xoe
ôi con tôi mái tóc vàng hoe.."
(thơ Tố Hữu)
Buổi học đầu tiên tiễn con vào lớp
Cô mỉm cười nhắc "chào mẹ đi con"
Những vuông chữ ngay thẳng to tròn
Dần hiện lên trong từng trang vở...
Muốn nên người con cần cái chữ
Học làm người, ngôn ngữ thương yêu
Tài khôn kiến thức đủ điều
Trau dồi đức độ bao nhiêu cho vừa.
Đến khi lớn thì đua nhau học
sáng trưa chiều cắp cặp trĩu vai
Thương cho cột sống nay mai
oằn thêm chút nữa biết ai thương cùng.
Con đi học mà lòng trắc ẩn
Chẳng khi nào kịp đủ thời gian
Bữa ăn nước rút khỏi bàn
Lại lo sách vở bài làm chưa xong ...
Than ôi - cuộc sống hằng mong
Cho con một cánh diều đong gió chiều
Ngoại thành du lịch phiêu diêu
Để quên cảnh sớm tối chiều chạy đua.
Thời gian - biết mấy cho vừa
Thôi thì cũng đặng đừng thua con người...
Khổ thân những đứa con tôi
Tuổi thơ chưa thoát thành người đa đoan
Đừng trách trường chạy đua thành tích
Tại đồng lương chưa đủ nuôi thầy
Lại còn lắm họa lắm tai
Thành ra trẻ cũng thành người phải lo./.
Mai Khoa
ÔI, CON TÔI !
"Ôi con tôi đôi mắt tròn xoe
ôi con tôi mái tóc vàng hoe.."
(thơ Tố Hữu)
Buổi học đầu tiên tiễn con vào lớp
Cô mỉm cười nhắc "chào mẹ đi con"
Những vuông chữ ngay thẳng to tròn
Dần hiện lên trong từng trang vở...
Muốn nên người con cần cái chữ
Học làm người, ngôn ngữ thương yêu
Tài khôn kiến thức đủ điều
Trau dồi đức độ bao nhiêu cho vừa.
Đến khi lớn thì đua nhau học
sáng trưa chiều cắp cặp trĩu vai
Thương cho cột sống nay mai
oằn thêm chút nữa biết ai thương cùng.
Con đi học mà lòng trắc ẩn
Chẳng khi nào kịp đủ thời gian
Bữa ăn nước rút khỏi bàn
Lại lo sách vở bài làm chưa xong ...
Than ôi - cuộc sống hằng mong
Cho con một cánh diều đong gió chiều
Ngoại thành du lịch phiêu diêu
Để quên cảnh sớm tối chiều chạy đua.
Thời gian - biết mấy cho vừa
Thôi thì cũng đặng đừng thua con người...
Khổ thân những đứa con tôi
Tuổi thơ chưa thoát thành người đa đoan
Đừng trách trường chạy đua thành tích
Tại đồng lương chưa đủ nuôi thầy
Lại còn lắm họa lắm tai
Thành ra trẻ cũng thành người phải lo./.
Mai Khoa
Như đã từ lâu…
Lỡ mang cái nghiệp bên mình
Bao nhiêu con nước, thương mình bấy nhiêu
Cầu ơi sớm sớm chiều chiều
Thả theo dòng chảy mà xiêu hết lòng
Chân cầu quấn quít đèo bòng
Nhìn hoa rau muống mà lòng ngẩn ngơ
Trương Minh Giảng - chiếc cầu mơ
Cầu Lê Văn Sĩ bây giờ là đây
Con sông nước chảy đêm ngày
Sài Gòn uốn lượn khi đầy khi vơi
Cầu Sài Gòn ghé qua chơi
Cầu Thủ Thiêm cũng là nơi hẹn hò
Ai thi gan thì hãy chờ
Chui qua hầm ... để lò mò qua sông
Xưa nay ai đợi ai mong
Hầm Thủ Thiêm thỏa nỗi lòng mẹ cha .
Nối hai bờ bắc bờ Nam
Dòng xe vẫy chạy trong lòng sông sâu
Tưởng rằng giấc ngủ đêm thâu
Mơ về viễn cảnh phố sông sáng đèn.
Sài Gòn lắm nỗi truân chuyên
Cây cầu Phú Mỹ một phen nức lòng
Ngã ba sông những điệu hò
Con gà gáy cả ba bờ cùng nghe...
Cầu Bình điền về Long An
Chảy theo sông ngược về miền chiến khu
Mối tình chung thủy như xưa
Sông sâu cầu mới còn chưa hết lời …
Mai Khoa
Cầu Bắc qua sông
Sài Gòn lắm rạch lắm sông
Ai chưa đến đó là không biết nhiều
Nhà tôi cứ đến chiều chiều
Ra cầu Rạch Chiếc thả diều làm thơ
Trúc Quỳnh em gái hay mơ
Nhà em Quận 7 đi qua cầu Hàng
Kinh Tẻ cầu mới bắc sang
Quận 4 Khánh Hội về ngang Thị Nghè
Văn Thánh thì hay khóc nhè
Trồi lên xụp xuống cả bè bỏ đi
Cầu Bông, cầu sắt đen xì
Giờ bêtông hóa đường đi lối về …
Mai Khoa
Ngày mưa về
Tặng Ania
Gió chợt đi về hướng khác
Nhường chỗ cho hạt mưa giông
Chín tầng mây thóang mịt mùng
Trời già chuyển màu xám ngắt .
Mưa rơi, từng hạt từng hạt
Bong bóng rượt đuổi theo dòng
Đường về không nhìn thấy lối
Mưa có nỗi niềm gì - biết không
Riêng ta trong lòng se sắt
Nhớ về góc phố thân quen
Hàng hoa dâm bụt thắm sắc
Đón đưa bóng dáng dịu hiền
Là em ngây thơ bé bỏng
Ta mang một chút ưu tư
Mưa làm phấn hoa trên tóc
Cho tôi ngơ ngẩn đến giờ ./.
Mai Khoa
Thu xa
Có nghiệt ngã không Thu buồn trút lá
Kiếp luân hồi Thu lặng lẽ chơi vơi
Lá vàng rơi kìa chiếc lá vàng rơi
Ai vuột mất những lời yêu thương quá.
Tháng tám Thu về trăng chia đôi ngả
Ở phía Em trăng lạnh trốn đông người
Gió đánh thức - cánh cửa phòng chợt mở
Trăng len vào trăn trở mãi khôn nguôi .
Ừ thì ai cũng thành vội vã
Cũng lo toan tất bật chuyện ngày đêm
Dù có thể cũng xin một lần nhớ
Một lần ta xa lạ thành quen
Và em thế - Ta biết mình có lỗi
Chẳng vỗ về - chẳng hứa hẹn làm chi
Cánh chim trời tha thiết với mùa đi
Giữ sao đặng bàn tay tôi thấp quá./.
Mai Khoa
Tìm Trăng
Hôm qua trăng đi vắng
Nên gió buồn hắt hiu
Bầu trời đêm u ám
Sao trốn từ ban chiều
Chắc là trăng đang giận
Hỏi tại ai tại ai
Trăng đi hoài không nghỉ
Để đêm khuya thật dài ...
Và chỉ mình ta biết
Trăng héo úa vì đau
Trăng mòn mỏi nên khuyết
Có nhau và mất nhau
Ơi mặt trời của ngày
Ơi vầng trăng của đêm
Lật hai bàn tay trắng
Hai mặt ngày và đêm
Xa nhau rồi chưa quen
Nên cứ đau trong dạ
Mặt trời lặn bờ tre
Trăng về từ xa lạ ...
Mai Khoa
Ru mùa
À ơi tiếng vọng lời ru
Tơ trời dệt thảm mùa thu ngóng chờ
Cánh cò lả lướt trang thơ
Bến sông ngày ấy người thưa thớt về
Thủy chiều dâng kín bờ đê
Lục bình ngược nước trôi về nơi đâu
À ơi... biết đáy sông sâu
Thuyền kia neo bến thả câu giữa dòng
Con cá khờ ... có biết không
Mồi ngon là lưỡi câu mong bắt mày
Chớ ham ăn uống no say
Rong chơi một kiếp mà day dứt lòng
Cánh cò lặn lội ven sông
Thanh bình êm ả bên dòng chiều nay
Gió ru mùa đến chân mây
Ngọt dòng sữa mẹ tháng ngày chắt chiu.
Mai Khoa
Sớm mai gặp chiều hôm
(Cô gái kén chồng)
Chuyện không thể bỗng trở thành có thể
Sớm mai vàng, Hòang hôn cũng vàng theo
Chỉ có khác vàng sớm mai tươi trẻ
Nắng hòang hôn vàng sẫm mái hiên nghèo
Màu thời gian nhuộm theo bờ môi thắm
Cơn gió nào quyến rũ tóc bay lên
Tuổi mười tám dáng hình trông thon thả
Trước mắt ai làm rối bước chân quen.
Và như thế em mang vào thương nhớ
Những bộn bề chiu chắt thuở hồn nhiên
Ngày tháng đẹp qua đi mà không tiếc
Để ngày dài lưu luyến những ưu phiền
Hòang Hôn đã xuống lưng trời vàng sẫm
Bay về đâu con chim nhạn phiêu diêu
Đôi cánh mỏi cần một bờ vách đá
Tiếng thở dài tắt lịm giữa cô liêu .
Đôi cánh mỏng sớm mai chim lả lướt
Theo chân về cái nắng thuở ban mai
Gió vẫn hát lời du dương bất tận
Thanh thản chiều - vương vãi một hình hài./.
Mai Khoa
Hoàng Hôn
Anh thân mến có điều chi lưu luyến
Mà cất sâu vào tận đáy Tâm Hồn
Để gặm nhấm để ưu tư mòn mỏi
Nhạt thời gian, nhạt ánh mắt ru buồn
Chiều dần xuống Hòang hôn đang tự thú
Núi ngả đầu vào vách ngủ ngây ngô
Cây đứng lặng chiều như đang ngưng thở
Riêng một mình trong hoang vắng tàn thu./.
Mai Khoa
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)