4 thg 9, 2022

NGƯỜI MẪU MIỀN TÂY Sóc-Thỏ


Áo nâu sòng làng quê yên tĩnh

Chiếc khăn rằn duyên dáng điểm duyên 

*^*

Từ thuở cha mẹ sinh em

Đến nay mới biết thời trang quê nhà

Câu ca che chở cánh cò

Một sương hai nắng câu hò miền Tây.

(Bà nội thấy hai cháu đáng yêu 


*


Sóc Thỏ đi du lịch BẾN TRE 2/9/2022




1 thg 9, 2022

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN


Thơ Mai Khoa

Nhân ngày gia đình Việt Nam

(2001-2022)


Cây lớn được do đất lành vun xới

Đất dưỡng cây, dinh dưỡng chẳng tiếc mình

Cây có đất nhờ đó mà nên xanh

Vươn cành lá đón bình minh rạng rỡ


Cây nhờ nắng mà tràn đầy nhựa sống

Mỗi ngày lên quang hợp để sinh xôi

Có một điều "đau" để lớn "lẽ đời"

Ai cũng hiểu mà không đành, không nỡ


Có khổ đau mới vượt qua giông tố

Có va vấp mới khôn lớn trưởng thành

Cây và đất, hoa và cả trời xanh

Tất cả đều trong lòng vũ trụ


Mỗi sát na thức tỉnh muôn điều "ngộ"

Là tình yêu vạn vật ở quanh mình

Ta dưỡng cây, xum xuê chờ trái ngọt

Cần mỗi ngày chăm bón, tỉa cành


Có đau đớn mới có lộc ngày xanh

Có mất mát mới trở thành vững chãi.


Ngày 27/6/2022


.. " Có đau đớn mới có lộc ngày xanh

Có mất mát mới trở thành vững chãi 

Có cho đi mới có gì còn lại 

Hạnh phúc là gì ? Đơn giản chỉ vậy thôi... 

Chắp cùng Mai Khoa cho khổ thơ cuối đủ 4 câu và cũng hợp với tựa đề của bài thơ

TG: Nguyễn Trung Chuyến.

MƯA THÁNG BẢY

 


Ễnh uôm vỡ giọng sau hè

Cơn mưa trút xuống mà nghe não lòng

Tuần nhang đã khép một vòng

Vu lan báo hiếu con trông đợi người


Mấy mùa mưa bão dần trôi

Mấy mùa con thiếu ấm hơi mẹ hiền

Vẫn mong tìm được giấc tiên 

Mẹ ngồi chải tóc ngoài hiên mỉm cười


***

Cơn mưa thấm ướt cả chiều

Mẹ về trong những câu Kiều ngày xưa

Giàn trầu vàng lá đung đưa

Thắm môi mẹ có cau vừa bổ xong

Trầu vôi đong đủ mặn nồng

Tình thương gói cả tấc lòng mẹ yêu!


Rằm tháng bảy vu lan 2022

Quỳnh Long, 12/8/2023

Bình thơ DUONG CẦM ĐÁNH THỨC CAO NGUYÊN

 Khi Tuyển tập thơ "Ánh nhìn nơi ấy" của Mai Khoa vẫn đang trong nhà in và đột ngột MK bị xây xẩm tiền đình phải nhập viện. Bao nhiêu việc chuẩn bị cho buổi ra mắt bị ngưng trệ. Bài viết chị gửi cũng phải chờ sức khoẻ bình phục, bởi chị bị sốt siêu vi 1 tuần. Thời gian gấp gáp không kịp trở tay mà thư mời đã gửi hết. Lo lắng... thế rồi chị đã đến với em bằng cảm xúc chân thành, em không được đau ốm lúc này... mạnh mẽ lên nào Mai Khoa và Nguyên Tâm chị yêu!

--------------- 

 

Chị gửi cho em bài bình đây, Chị chỉ chọn một bài vì ko nhiều thời gian. Một trong số thơ trong tuyển tập "ÁNH NHIN NƠI ẤY" của nhà thơ Phạm Thị Mai Khoa.

 

MAI KHOA với Dương cầm đánh thức cao nguyên

(Nguyễn Thị Liên Tâm

Tiến sĩ ngôn ngữ - Lý luận phê bình)

 

Chị gửi cho em bài bình đây, Chị chỉ chọn một bài vì ko nhiều thời gian . Em xem nhé. Có gì thì trao đổi lại, Chúc buổi ra mắt thành công. .

 


MAI KHOA với Dương cầm đánh thức cao nguyên

 

 Những âm thanh du dương réo rắc của tiếng dương cầm một thuở sẽ không lạ lẫm với những người yêu âm nhạc. Nhưng sẽ thành lạ lẫm khi tiếng đàn ấy được cất lên để đánh thức cả một không gian bao la của hoa lá cỏ cây, của sương mù bảng lảng, của đèo dốc chập chùng…

  Bởi đối với người thơ Mai Khoa, âm thanh dương cầm luôn có sức mạnh diệu kỳ. Bài thơ Dương cầm đánh thứccao nguyên là một bài thơ hay,viết theo thể bảy chữ, được in trong tập Ánh nhìn nơi ấy- NXB HNV, vừa mới trình làng của chị.

 

Ta hãy cùng đọc chậm bài thơ:

 

Phượng tím chênh vênh đậm nét duyên

Ven hồ sóng lặng một giấc tiên

Sơn khê mây núi miền sương khói

Ảo ảnh mờ quanh phố cao nguyên.

 

"Bèo dạt mây trôi chốn xa xôi”

Dương cầm réo rắt cố nhân ơi!

Lưng trời gió núi ngưng hơi thở

Lòng bỗng hoà tan giữa đất trời

 

Người gieo tiếng nhạc cung trầm nhớ

Thánh thót bềnh bồng đón gió lên

Giữa miền trắng nước hồ sơn cước

Dương cầm đánh thức phố cao nguyên.

 

Sơn thủy hữu tình vang khúc nhạc

Du dương bay bổng giữa thinh không 

Tiếng nhạc mênh mang lăn tăn sóng

Dư âm vương vấn chốn phiêu bồng.

 

Có thể nói, đây là bài thơ chị dành riêng cho Đà Lạt mộng mơ với thông reo, với phượng tím, với sóng hồ Thanh Thủy, với mấy nẻo sơn khê, với sương mây khói phủ, với ảo ảnh dốc đèo phố thị cao nguyên…  

 

Phượng tím chênh vênh đậm nét duyên

Ven hồ sóng lặng một giấc tiên

Sơn khê mây núi miền sương khói

Ảo ảnh mờ quanh phố cao nguyên.

 

Môt chút cổ điển trong giọng thơ, nhưng lại tạo nên sự hoài niệm mông lung.

Khi đọc câu thơ đầu tiên, “Phượng tím chênh vênh đậm nét duyên”, chắc nhiều người sẽ tự hỏi: vì sao nhà thơ lại dùng từ “ chênh vênh’ để miêu tả những cành phượng tím đặc trưng, đẹp một cách hút hồn nơi xứ lạnh thâm trầm. Nhưng nhờ thế, ta có thể cảm nhận được nét duyên thầm của phượng, tựa như những O Huế với áo tím mộng mơ và vành nón che nghiêng bên mặt hồ lặng sóng. Và giấc tiên êm đềm đã đến giữa thung lũng khói mây, giữa núi non chập chùng… chẳng là “ chênh vênh” lắm sao?

      Cảnh thực, cảnh mơ như quyện vào nhau khiến cho người ta nhớ, người ta thương … Đà Lạt yêu kiều.

Trong không gian vừa xa vừa gần rất thơ mộng ấy, như chốn xa xôi bèo dạt mây trôi ấy, tiêng dương cầm réo rắc đã vang lên, như thảng thốt gọi “ cố nhân ơi”.

 

"Bèo dạt mây trôi chốn xa xôi”

Dương cầm réo rắt cố nhân ơi!

Lưng trời gió núi ngưng hơi thở

Lòng bỗng hoà tan giữa đất trời

 

Tâm động bởi tiếng đàn xưa? Bởi nhớ người xưa? Chắc chắn thế. Nhưng ai nhớ? Không biết! Nhưng làm tâm can người đọc cũng động theo. Và vẩn vơ buồn cùng tiếng đàn, tiếng gọi cố nhân não nuột. Những âm thanh khác như ngưng đọng, như im bặt, cả gió núi cũng như “ ngưng thở”. Tim người cũng thế, Nhưng rồi, sẽ vỡ òa ra, cho tan hòa như giao cảm, như hợp thành điệu nhớ, điệu thương.

 

Người gieo tiếng nhạc cung trầm nhớ

Thánh thót bềnh bồng đón gió lên

Giữa miền trắng nước hồ sơn cước

Dương cầm đánh thức phố cao nguyên.

 

Ai gieo tiếng nhạc cung trầm nhớ? Ai gieo tiếng nhạc thánh thót  đón gió lên? Tiếng đàn gợi hoài kỷ niệm. Tiếng đàn đánh thức  phố núi cao nguyên. Làm sao không vọng động trái tim chủ thể trữ tình trong bài thơ, để phải thốt lên: cố nhân ơi hỡi”.

Sơn thủy hữu tình như đang chơi vơi cùng phiến nhạc. Thinh không cũng đang lặng lẽ thẩm âm thanh. Sóng nước cũng đang miệt mài hòa âm điệu.  

 

Sơn thủy hữu tình vang khúc nhạc

Du dương bay bổng giữa thinh không 

Tiếng nhạc mênh mang lăn tăn sóng

Dư âm vương vấn chốn phiêu bồng.

 

Cả một không gian xao động. Cả một không gian bàng bạc chất thơ. Tiếng dương cầm như đang hòa vào những “mênh mang lăn tăn sóng”. Lăn tăn sóng hay “gờn gợn sóng”? Và những dư âm như “vương vấn chốn phiêu bồng”.“Chốn phiêu bồng hay “ cõi” phiêu bồng?

Đồng nghĩa cả thôi. Hay cả thôi.  Lăn tăn và gờn gợn, chốn và cõi. Nhưng “ gờn gợn” và “ cõi” sẽ tạo nên nhạc điệu, tạo nên sự hài thanh, tạo nên hình ảnh sắc nét hơn, cho hai câu kết ru tình hơn, và sẽ tác động sâu đến tim người đọc.   

Tiếng nhạc mênh mang gờn gợn sóng

Dư âm vương vấn cõi phiêu bồng.

Mai Khoa thử cảm nhé.

Và cũng cảm ơn nhà thơ đã cho người đọc thưởng thức “Dương cầm đánh thức cao nguyên”, một bài thơ hay viết về cảnh và người Đà Lạt, về tình yêu và nỗi nhớ trong khúc du dương của tiếng dương cầm.  

 

 

Nguyên Thị Liên Tâm 

( TS ngôn ngữ - Lý luận phê bình- trường Đại học Bình Thuận)

17 thg 7, 2022

DẤU LẶNG TRƯỚC BÌNH MINH

Thơ Mai Khoa


Anh có ra biển với em không

Núi Kiến tinh mơ trông huyền ảo

Sóng nhẹ tênh không làm nên giông bão 

Bãi biển Sầm Sầm đưa thuyền ra khơi


Những phiến đá như sắp đặt lâu rồi

Ngóng ra biển đang chờ thuyền cập bến

Sóng bào mòn tạo hình bất biến

Những chú cóc canh giữ biển quê ta


Anh dạo chơi thẩm thấu vẻ hiền hoà 

Từng tốp người đua nhau đi bộ

Cầu lông, bóng hơi, chạy xe cùng ngõ

Những thôn làng đang thoả sức đổi thay


Anh về Quỳnh Long cùng em hôm nay

Mặt trời mọc ánh hào quang lấp lánh

Khe đá ghẹ tìm nơi dung thân ẩn nấp

Con còng gió đùa lớp sóng hồn nhiên


Tiếng sóng biển hoà tiếng máy tàu thuyền đánh bắt

Những mắt lưới thả đêm nặng trĩu lên khoang

Đời vất vả cho tương lai huy hoàng

Lớp trẻ trưởng thành từ chuyến tàu cập bến


Anh sóng bước cùng em khi sáng sớm

Để yêu thêm dải đất biển Quỳnh Long

Con đê biển nối niềm vui bất tận

Em trở thành dấu lặng trước bình minh.


5:30 sáng 5/6/2021

Biển Quỳnh Long 

------ 

*Hôm nay mưa nhiều, vui nhé anh chị em mình... 

*núi Kiến, bãi Sầm Sầm, thôn Đại Bắc, xã Quỳnh Long, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An

1 thg 7, 2022

Biển thức từ tay em

Vá lưới ở Quỳnh Long

Thơ Mai Khoa


Cơn gió ùa vào ngực em dịu mát

Bình minh thức từ tay em thoăn thoắt

Tấm lưới đan thành những giấc mơ

Những giấc mơ về mùa đánh bắt


Những mắt lưới thao thức

Những đam mê phía trước

Cuộc sống vạn chài ngày lại ngày ra khơi

Bàn tay em nâng niu tiễn đưa người dong thuyền vượt biển

Đến với luồng cá mùa bội thu


Ngàn mắt lưới chiều về nở hoa

Rạng rỡ ánh nhìn mãn nguyện

Tình yêu chắp cánh từ bình minh thức

Tình yêu vạn chài chiều hoàng hôn


Biển thức từ tay em

Muôn ngày như một

Bàn tay vá lưới, bàn tay dịu dàng

Bàn tay chở che, bàn tay đa mang

Bàn tay làm mẹ, làm chị, làm em

Suốt đời lam lũ

Mong đón người về tràn ngập yêu thương!

 

Ngày 13/7/2020


27 thg 6, 2022

Ngẫu hứng cùng hoa




Thơ Mai Khoa


Chiếc mo mang khoảng sân đẹp

Tiếc gì níu lại đong đưa

Khoe ra buồng hoa chúm chím

Ô kìa nụ cười song thưa


Cái vườn xinh xinh đủ sắc

Mênh mông vũ trụ tuyệt vời

Mùi hương nồng nàn tha thiết

Tưởng đang ôm cả đất trời


Từng ngày chồi non hé nụ

Từng ngày theo gió miên man

Xanh hơn màu xanh bất diệt

Tháng Sáu lửa trời chứa chan


Là ta đang mùa hạnh phúc

Lối về ấp ủ yêu thương

Nghe trong lòng mình trỗi dậy

Như là tiếng nhạc du dương.


Quynh Long, 

25/7/2022

KHỔ ĐAU VÀ HẠNH PHÚC


 Khổ đau và hạnh phúc

Thơ Mai Khoa

(Nhân ngày gia đình Việt Nam 28/6/2022)


Cây lớn được do đất lành vun xới

Đất dưỡng cây, dinh dưỡng chẳng tiếc mình

Cây có đất nhờ đó mà nên xanh

Vươn cành lá đón bình minh rạng rỡ


Cây nhờ nắng mà tràn đầy nhựa sống

Mỗi ngày lên quang hợp để sinh xôi

Có một điều "đau" để lớn "lẽ đời"

Ai cũng hiểu mà không đành, không nỡ


Có khổ đau mới vượt qua giông tố

Có va vấp mới khôn lớn trưởng thành

Cây và đất, hoa và cả trời xanh

Tất cả đều trong lòng vũ trụ


Mỗi sát na thức tỉnh muôn điều "ngộ"

Là tình yêu vạn vật ở quanh mình

Ta dưỡng cây, xum xuê chờ trái ngọt

Cần mỗi ngày chăm bón, tỉa cành


Có đau đớn mới có lộc ngày xanh

Có mất mát mới trở thành vững chãi.


Ngày 27/6/2022

24 thg 6, 2022

HOA SÓNG

 


Thơ Mai Khoa

Kỷ niệm ngày cưới Thu Hà Nội-Đất Rồng


Em mượn lời của sóng

Dào dạt bến bờ yêu

Em mượn lời của gió

Bay cao những cánh diều


Tháng Sáu của mong đợi

Lời tỏ tình năm xưa

Dưới trời mưa lất phất

Sau xe em nhẹ thưa!


Chiếc xe đạp cũ kỹ

Như tình anh và em 

Chở bao nhiêu mơ ước

Từ những vòng xe lăn


Anh bảo thích trời mưa

Hai ta cùng rong ruổi

Tắm mưa như trẻ thơ

Như ta không có tuổi


Tháng Sáu xưa anh bảo

Ta về chung một nhà

Sẽ cùng nhau vun đắp

Những mầm non nở hoa


Em của ngày hôm qua 

Lung linh trong nắng sớm

Những đứa trẻ đã lớn

Nay tóc chẳng còn xanh


Em nói nhỏ nghe anh

Hơn lục tuần rồi đó

Kỷ niệm ngày hợp hôn

Anh tặng em gì nhỉ?


Mà thôi anh! Đừng nghĩ

Ta lại về biển xanh

Lại nhờ từng hoa sóng

Rì rào tặng em... anh...!

 

Kỷ niệm: Ngày ta về chung một nhà 18/6/2022.

6 thg 2, 2021

TÔI ĐI GIỮA NGÀY VUI

Trân trọng giới thiệu cùng bạn bè thi hữu toàn tập thơ PHẠM THỊ MAI KHOA. 

Dưới đây là tập 1 Hoa đồng nội - viết trong khoảng thời gian tại ngũ (1975-1980) và công tác tại đoàn chuyên gia A 40 Campuchia (1980-2004).

Tuyển tập gồm 24 tập sẽ xuất bản lần lượt tại đây
Kính chúc quí vị mọi điều tốt đẹp và luôn đồng hành cùng trang thơ Mai Khoa.

Tháng giêng 2019.

TỰ BẠCH


Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất thân thương, nơi ấy Hà Nội. Quê ngoại là cái nôi nuôi dưỡng tuổi thơ, cái thời đẹp nhất ấy tôi đã sống với ngoại cùng các em, lam lũ với trẻ chăn trâu và quen dần với hạt gạo củ khoai nơi thôn dã, nơi ấy không có bon chen, không thù hận, nơi có nhiều tình thương một nắng hai sương của ngoại. Nhân cách được hình thành từ đấy, rồi lớn dần theo năm tháng, con người biết sống độ lượng, nhân từ, bao dung, biết chan hoà với mọi người, biết nâng niu những thành quả thuở ban đầu. Trái tim biết rung động trước những câu ca dao, những lời ru ngọt ngào và tự bao giờ đã thành lẽ sống không thể thiếu được – thơ như lời tự sự cứ tuôn ra – trào lên, thôi thúc một tâm hồn.

Hà Nội – thời áo trắng vô tư và Khu tập thể Kim Liên với bè bạn thân thương, thầy cô yêu quí của Trường Kim Liên, Trường Đống Đa đã giành cho tôi một tình cảm dạt dào – tôi đã mang theo suốt cuộc đời những hình ảnh, những con người ấy, mảnh đất ấy.

Giật mình, thêm vài sợi tóc sương, nhưng chẳng có gì vui bằng được trải tâm hồn mình trong thơ ca. Thơ và đời là sự gắn kết đáng yêu, đáng trân trọng, thơ là người bạn tri âm không bao giờ phản bội thân chủ, là nửa thiếu của lòng trắc ẩn và chia sẻ nỗi niềm khi chỉ còn ta với ta, ta trơ trọi giữa cuộc đời, với niềm khát khao cháy bỏng vươn lên mãi để tự hoàn thiện. Nghĩ được, nói được và làm được cái điều mình ấp ủ, cuộc sống đời thường đã trở nên thi vị hoá, nó không tô hồng cuộc sống mà tận hưởng hết gai góc cuộc đời.

Cái hạnh phúc đích thực của người làm thơ là biết mình đang làm gì và cần phải làm gì để không bị lôi cuốn vào guồng máy nhân sinh. Cũng còn nhiều điều phải nói, bởi vì vạn vật thay đổi, tâm lý thay đổi, xã hội và con người sẽ phải thay đổi theo dòng thời gian. Bởi thế, ta lấy cái nền tảng gia đình làm trọng, cái tâm biết sống vì mọi người, biết chia sẻ nỗi vất vả, lam lũ của những mảnh đời còn nhiều khó khăn, bởi nghị lực đã thắng cái cỗi cằn. Muốn gửi gắm chút tình đời, tình người với đôi dòng tâm sự.

Xin chân thành cảm ơn các nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ cùng bạn bè và thân quyến đã giúp đỡ tác giả hoàn thành tác phẩm.

TP.Hồ Chí Minh, ngày 15 tháng 11 năm 2017 
Phạm Thị Mai Khoa