28 thg 4, 2014

Sầu Đông (Châu Xuân Nguyên)




Thơ : Châu xuân Nguyên

Đông thật rồi...!
Lá vàng rơi
Chao nghiêng theo niềm nuối tiếc
Còn đây lời chào ly biệt
Hẹn ngày gặp lại...chiều Thu

Đâu rồi hạt nắng phiêu du
Đậu bông Cúc vàng ươm mật
Triền đê ngút ngàn tầm mắt
một màu hoa cải yêu thương

Thu đi...
mà vẫn vấn vương
Chênh chao hoa vàng cuối ngõ
Người đi...
hắt hiu gác trọ
Se sắt lòng ai lạnh lùng

Cánh chim tìm nẻo trú Đông
Mê mải ngang triền mây xám
Xa lìa khung trời ảm đạm
Cuối trời rực sắc cầu vồng

Thu theo người đi...
Còn lại sầu Đông...

2008-11-30



Gặp gỡ đầu đông
Thuhanoi



Mùa thu gửi đầu sông cơn gió đồng bát ngát
Em ! Khúc sông hồng - miệng hát - tay hái hoa cải ven sông
Hoa cải vàng đầu đông
Len vào nhớ nhung – thầm thì nhuộm vàng ký ức .

Em vẫn đợi ngày ta về - giữa đông ẩm ướt
Ngọn gió bấc xéo lòng, thu đã đi xa
Bâng khuâng bước chân ngập ngừng em nhận ra ta
Nụ cười châng lâng quện màu gạch vỡ
Hà Nội trong ta xưa và hình em đây đó
Hoen sắc màu – oà vỡ những thương yêu .

Mai Khoa

Dịu dàng thu Hà Nội (Tùng Anh-Vũng Tàu)




Thuhanoi - Mai Khoa 1978

Dịu dàng như mùa thu
Ngọt ngào hương hoa sữa
Sài Gòn đêm giao lưu
Nhím tạc lòng ghi nhớ

Vòng tay yêu rộng mở
Chị ôm Nhím vào lòng
Ánh mắt chị dịu dàng
Chứa chan lời muốn nói

Nhím yêu Thu Hà Nội
Từ những lời đầu tiên
Tình cờ trên Weblog
Chưa gặp đã nên quen

Nhím còi là tên em
Gọi vui vì yêu quí
Có bóng Tùng chở che
Vẫn run luôn sợ té

Thơ Chú hay - đáo để
Lòng Chú thật bao dung
Chú là Bách là Tùng
Như mọi người đã biết

Đêm giao lưu thắm thiết
Cũng đến phút chia tay
Chị tặng thơ thật hay
Lời ngọt ngào lưu luyến

Bao tình cảm yêu mến
Mọi người giành Mai Khoa
Dịu dàng thắm sắc hoa
Vẫy tay chào tạm biệt

Lần sau mong có dịp
Giao lưu tại Vũng Tàu
Chị em mình gặp nhau
Ngọt ngào vòng tay xiết.


Tùng anh.

Chị yêu quí, đọc xong bài thơ chị tặng Nhím, Nhím viết vội bài DỊU DÀNG THU HÀ NỘI tặng chị nhưng rớt mạng gửi hoài không được. Nhím chúc chị luôn vui và hạnh phúc chị nhé!
Hẹn gặp lại chị!


Viết bởi Nhím - 08 Jan 2008, 07:37


Gửi Hà Nội (Nguyễn Ngọc Hạnh)






Cứ ngỡ là thu mới yêu Hà nội?
Tôi đi bên em, phố nhỏ mưa đầy
Ngõ vắng chiều trôi êm ả quá
Mùa đông rét ngọt phủ Hồ Tây
Đã bao lần tôi đến nơi đây
Hà Nội cơ hồ như khách lạ
Một chút hồn quê nơi phố xá
Ai bỏ quên cuối vạt nắng chiều
Bây giờ xin được ngỏ lời yêu
Xin gửi lại tâm hồn tôi ở đó
Nơi mẹ ru em thời thơ ấu
Là nơi tôi ngồi hát ru mình
Có ai ngờ một sắc trời xanh
Mà tràn ngập hồn tôi mây trắng
Cuộc đời em còn đâu tĩnh lặng
Ngọn gió đi qua lay động hồ đầy
Đến một lần rồi ở lại nơi đây
Ngõ phố ngày xưa em tan học
Để tìm lại cô bé ngồi kẹp tóc
Để mà yêu Hà Nội đến nao lòng
Mai xa rồi, em nhớ gì không?
Xin gửi lại hồn quê tôi nơi ấy
Mỗi đời sông có bao nhiêu dòng chảy
Một dòng trôi về phía đời em .

Nguyễn Ngọc Hạnh
Chép hết bài thơ Gửi Thu Ha Nội

Có một mùa thu Hà Nội (Phương Hà)




Phương Hà (báo Pháp luật HCMcty)

Có một mùa thu Hà Nội trong tôi
Phố Lò Đúc lá khô xào xạc gió
Bến Phà Đen lênh láng nước ròng
Đê nằm nghiêng lắng sóng sông Hồng

Có một mùa thu Hà Nội trong tôi
Nắng lên xanh từng vuông cỏ Ba Đình
Nước Hồ Gươm vời vợi màu ngọc bích
Để Tháp Rùa trẻ mãi giữa trời xanh

Có một mùa thu Hà Nội trong tôi
Áo em trắng cánh cò bay chấp chới
Cầu Long Biên bên này sang bên ấy
Hương Hoàng Lan đình Sủi cứ thơm đêm

Có một mùa thu Hà Nội trong tôi
Hoa sữa thơm đường Nguyễn Du níu bước
Liễu dè dặt Cổ Ngư ai đợi
Tây Hồ sương bàng bạc thật trong mơ

Có một mùa thu Hà Nội đến giờ
Cứ đau đáu khi trời se se gió
Cứ khắc khoải khi sương mờ mờ tỏ
Cứ chạnh lòng – nơi đó đã Mùa thu.

Chưa một lần gặp em (Nguyễn Văn Thắng)



Chào thuhanoi!
Lâu quá mới ghé thăm thuhanoi.
THN vẫn vui khỏe luôn chứ?
Gửi lời thăm gia đình và bạn bè mạnh khỏe nha.
Gửi đến thuhanoi một cảm xúc về thuhanoi giao lưu nhé.


Chưa một lần gặp em
Thu Hà Nội

Chưa một lần gặp em - Thu Hà Nội
Ta vẫn yêu trong tâm thức từ xưa
Râm mát phố xanh hàng cây già cội
Dáng liễu bên hồ mơn gió đong đưa


Mặt Hồ Gươm tĩnh lặng thoáng mơ màng
Ta cảm hoài mùa thu em chợt đến...
Phố và người khiến lòng ta yêu mến
Cành sấu buông lơi trong nắng hanh vàng


Thu mang theo về nồng nàn hơi thở
Hoa sữa đâu đây khơi dậy hương tình
Đôi mắt người xưa mà sao bỡ ngỡ
Tận đáy lòng rạo rực dáng thu xinh


Ta thong thả trong không gian Hà Nội
Sáng tinh mơ bảng lảng chút sương sa
Nắng bừng lên rộn ràng nơi đô hội
Em tinh khôi trong vóc dáng ngọc ngà


"Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" (TCS)
Nắng nhạt, mưa bay đỏng đảnh giữa ngày...
Một thời sinh viên đã từng gắn bó
Ngày dần tàn thoảng chút gió heo may


Ta dạo bước trên con phố về khuya
Hoa theo gió thả hương tình lãng mạn
Từ khách lạ bỗng trở thành đôi bạn
Chợt nghe mình rạo rực tận trong tim


Đã từ lâu nhớ mùa thu Hà Nội
Đường Nguyễn Du hương hoa sữa nồng nàn
Thời gian qua bước chân người cứ vội
Tiếng thu rơi qua năm tháng thâm trầm


Hồ Trúc Bạch hoa với gió thì thầm
Cành cây xanh nghiêng mình rơi giọt nắng
Thu bình yên lững lờ làn mây trắng
Tiếng đàn xưa vang vọng mãi dư âm


Từ dĩ vãng lần về trong ký ức
Thu chợt đến lay động trái tim rung
Thu Hà Nội làm bao người thổn thức
Thu mênh mang thanh thoát đến vô cùng...


vanthang
Thân mến!

Viết bởi vanthang - 09 Nov 2009, 13:42