28 thg 4, 2014

Anh là khách - đến trong niềm mong đợi.



Bất ngờ : sáng Sài Gòn Mưa nhiều hơn ngày mưa nhiều, mừng nhiều hơn ngày vui mừng – anh đến Sài gòn trong khoảng trời xám xịt những mưa bay… Em là Mưa sài gòn mà còn ngỡ ngàng, anh là khách - đến trong niềm mong đợi.
Bức thư này anh viết ngày 25/5/2008
Hôm nay vừa tròn 5 tháng.
(24/10/2008)
Mai Khoa

From: "San Pham ngoc"
To: Thuhanoimk@yahoo.com

Hà Nội, 25/5/2008
            Chào Thuhanoi,
Tha lỗi cho Thônnhân không phúc đáp thư của Bạn ngay. Thành thật xin lỗi. Mình không nghĩ  bạn ở cách mình gần 2000 cây số. Đọc thơ bạn mình thấy thật gần.
"...  Đâu lối cũ
em di ve tram buoi,
Vạt cỏ mềm
trăn trở đẫm hơi sương... (Vắng em)
                                                 
Ai được nghe bài thơ đầu tiên
Giọng truyền cảm rung lên ly nước sóng...

 "Đêm về thì đợi nắng mai
 Ngày về thì đợi trăng hoài lãng du...
             
 "Ô kìa mây vào tóc
Từ bao giờ ? biết không.

 "Buông một câu thơ
Làm cái cớ để lãng du đây đó

"
Anh lấy lửa từ chiến tranh
Trở về từ cõi chết

"Lửa trong anh chưa tắt bao giờ
Đánh thức tâm hồn thơ..."

Mình rât mong gặp bạn (Phạm Ngọc San)




"...Xuân qua, hè tới, thu sang, đông bãng lãng
Mình đây, sao chưa nhìn thấy nhau..."
Hổng quan trọng- thế giới phẳng mà, đúng không MK! -Xin lỗi, mình gọi tên của bạn nhé.
Còn mình, đang ở Hanoi, hưu rùi. Phế Nhân mà. Lúc nào dậy  được, bớt đau thì làm thơ, vẽ tranh...cho quên. Thế thôi. Chân dung phác qua của mình- qua hai bài thơ mình in trong tập:" HOÀNG HÔN KHÔNG YÊN LẶNG"  nhà xb Văn hoc 2006:(Làm thơ để giải toả  thôi)
    

YÊN BÌNH  
Bom đạn đã qua.
Vết thương vờ ngủ…

Ôi! cái bình yên trong bão lửa,
Hãy về,  ru ngủ trái tim ta!

Đồng xanh, bến nước, hiền hoà.
           Gió đừng rít, chớp đừng loà, đêm yên!
         

ẤM NẮNG
    Ngoài kia nắng nhẩy nhót,
    Gió đùa cùng cỏ cây,
    Thu qua hay Thu đến,
    Ta nào đâu có hay.

Khát khao một sợi năng.
Khát khao chút heo  may.
Khát khao làn mưa bụi.
Khát khao sờ tận tay...

Bất động lâu mới hiểu,
Ầm ì vọng đêm ngày,
Tiếng đời ôi xa thế,
Nặng trĩu mà nhẹ bay.

Khi bạn bè ào đến,
Căn phòng ngập gió mây.
Đa tạ cùng bạn hữu.
Mang trời đất vào đây…

Và đây, mình tặng MK bài thơ mình viết đã lâu(2002), trong tập:       " Vầng trăng trong mưa" nhà xb mỹ thuật.Mình chưa tặng ai, thân ái tặng MK.

LỤC  BÁT MÙA THU
Mùa thu, mùa lá vàng rơi.
Nước thu trong vắt, thu trời xanh xanh.
Nắng thu cái nắng hanh hanh,
Đừng rám trái bưởi trên cành Thu ơi.
Hoe hoe lúa muốn chín rồi.
Bâng khuâng tím biếc phía trời hoàng hôn.
Heo  may cho dạ bồn chồn.
Chẳng tương tư cũng nhẹ buồn em  ơi!
Tứ Thu- buông dịu lòng người.
Giăng  giăng lục bát tơ trời vương vương...


Còn việc lập topic cho mình, đó là việc của SẾP. Hay nói kiểu lính tráng: đó là việc của THỦ TRƯỞNG. Phải có kỷ luật chớ nhẩy.
                                   Thân ái chào MK.
                                       Phạm Thôn Nhân

Pham Ngoc San
Home phone: +8446.855.899
Mobile:           +8498.757.63.23

25 thg 3, 2014

Dậy thì


Tặng con gái Hoàng Liu

Đêm tĩnh lặng
Tiếng côn trùng ngủ quên ngoài bờ vắng
Lá ngủ quên trên cây
Mây ngừng bay
Ngắm trăng rằm vằng vặc

Hoa dạ hương
Không chờ người
Cứ thả giữa trời thơm nức

Lá tre thôi gió đong đưa
Vô hồn đôi mắt song thưa

Tịch yên
Trống rỗng
Ta không trong ta
Hồn lơ đãng

Trăng tròn mà chi
Dạ hương thơm mà chi
Cái tuổi dậy thì hây hây dáng ngọc
Mái tóc như mây

Có đôi mắt khuất vòm cây…


Giọt mưa



 Tặng anh Thôn Nhân Phạm

Giọt mưa ơi một kiếp đời
Gom bao tinh túy của Người vào đây
Chỉ chờ đượm chút hương say
Chao nghiên theo gió tỏa bay khắp trời.

Giọt mưa tí tách không lời
Mà sao chứa đựng ngọt bùi đắng cay
Biển trời rộng đến chân mây
Thu vào một giọt mưa rây rây lòng

Ngoài kia gió rít - mưa giông
Giọt nào ngọt mát xin dâng tặng người.

Thu Hà Nội, 25/3/2014

MƯA BUỒN

Mưa giăng mắc nỗi buồn nhân thế.
Mờ chân mây dâu bể sớm trưa.
Ai làm trời lã chã mưa,
Để heo may nẫu như dưa kiếp người!
Ngày ướt mặt, xám trời mưa đổ,
Đêm giá băng sương nhỏ lệ rơi.
Heo may cợt nhả trêu ngươi,
Lạnh tê cả bóng giữa trời mưa sa.
Tiếng gió thổi lòng nhòa bão tố,
Lúc nhặt thưa, thác đổ ngàn xa.
Nhớ quên, quên nhớ chẳng qua,
Còn in bóng dáng nhập nhoà cơn mê.
Mưa gấp khúc đường về néo cũ,
Bong bóng kia, phận cũ, kiếp mê.
Dại khôn, khôn dại, khen chê,
Nào ai dẫn nẻo, đi về - hư không!

(Một ngày buồn đến não nề!)
Phạm Thôn Nhân

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=419532261516893&set=np.68655996.1806775905&type=1&theater&notif_t=photo_tag