28 thg 3, 2012

Tháng ba




Tháng ba tinh khiết trong ngần
Chớm nắng - nụ xuân rực rỡ
Tháng ba - mưa xuân choàng vai bỡ ngỡ
Ửng hồng đôi má hân hoan
Trái thời gian chín đỏ
Để tháng ba hờn dỗi
buông màn…
Bầu trời xám xịt
Tháng ba ta vừa ở bên em
toan chạm mặt
Chống chếnh vuông tròn.

Mai Khoa. Hà Nội, 3/3/2012

Nắng qua vòm lá


Về đất thép Củ Chi 25/3/2012

Bàn chân khẽ trên thềm lá rụng
Sợ làm đau khoảng lặng linh hồn
Người yên ngủ rừng chân trằn trọc
Lá đan xen nắng xao đông tiếng chim

Gốc cây nào người lính lặng im
Chờ giặc đến giở bài thơ chép được
Anh khe khẽ hát bài ca vừa thuộc
“Bác đang cùng chúng cháu hành quân”

Tiếng bom rơi, đạn réo rất gần
Đêm báng súng chờ trăng lên đuổi giặc
Nghe thiêng liêng trái tim thổn thức
Tiếng quê hương tha thiết ngàn lần

Khoảnh khắc nào còn đọng giữa nhân gian
Người lính trẻ ngã xuống sau loạt đạn
Trong thế tiến công kiên cường, gan dạ…
Mảnh đất anh nằm cho đất mẹ hồi sinh.

Tháng ba, chiến trường xưa – mùa khô
Lòng lâng lâng một tình yêu khôn tả
Giữa bạt ngàn xanh, nắng qua vòm lá
Đôi mắt anh lặng lẽ vời trông…

Mai Khoa.

24 thg 3, 2012

Ảnh Hà Nội


Chơi cờ trong công viên (sưu tầm)

Nhạc sĩ đường phố Tạ Trí Hải (Ảnh romance cs)

Cây quả Mõ (Ảnh Lưu Kiên)

Khói chiều bãi giữa Sông Hồng (Ảnh Karo8x-Thu Hiền)

Đôi bờ sông cái 2010 (ảnh: Trần Danh Bảng)

ảnh Hà Nội


Ảnh Hồ Gươm_romance cs

Ô Quan Chưởng (sưu tầm)







Ảnh Hồ Gươm (tác giả: Romance cs)

20 thg 3, 2012

Thử tìm lại những gì lãng quên

Và... ngày tháng năm


Alô! Em khỏe không?
Thế cũng hỏi, anh sao thế!
Không. một ngày như mọi ngày,
Xin được nắm tay và ta cùng dạo bước
Anh sẽ trao em một điều ước
Thật như anh đây.

Tháng ba cỏ may vấn vít
Tháng ba chảy hội ai chả biết
Nhưng... sau đó là tháng tư, là những tiếp theo cột mốc thời gian
Cuốn nhật ký chiến tranh
Khát khao của người ra trận
Xin em hãy nâng niu và cảm nhận
Lời người dặn dò trước lúc đi xa.

Thật bất ngờ
Họ tìm em hay em đã có duyên kiếp trước
Trái tim thổn thức
Xao xuyến bồi hồi.

Quyển nhật ký đã bốn chục năm trời
Lưu lạc và âm ỉ cháy

Mỗi trang đời, mỗi dòng sông chảy
Cuốn phăng gian khổ khôn lường
Chữ nghĩa trở thành phi thường
Chiến tranh là mât mát
Chiến tranh là thương tật
Sao trái đất này lại lắm những thương đau.

Em đã nhận xứ mệnh anh trao
Tám mốt ngày chiến đấu gian lao
Giữ thành Quảng Trị
Đời sau nhớ ơn liệt sĩ đã chiến đấu quên mình.


15/3/2012
---
Nhật ký liệt sĩ Bùi Kim Đỉnh hy sinh tại Quảng trị 1972.

Tháng ba nơi em


Tặng Hoàng Kim Hương
Hà Nội 2.3.2012




Nắm tay nhau - ùa vào nhung nhớ

Đêm huyền diệu cựa mình trăn trở
Môi mềm hé nụ ngây ngô

Tròn đêm - giọt sương nhòe ô cửa
Bất chợt vẽ thành dòng
Khép hờ - chạm mi

Ta vờ dối dấu chim di
Tháng ba trầm mình ẩm ướt
Tháng ba áo đơn áo kép
Ta, em ấm một tấm lòng.

Cho dù cách trở núi sông
Tháng ba ta về chảy hội
Nâng niu tình nghĩa ấm nồng
Còn trong nhau những nhớ mong...

Những ngày ấm áp bên em
Thuhanoi, 20/3/2012

Về Hà Nội - Tháng ba (2012)

Gửi anh Huy Đãng!

Nhắn anh mua vé khứ hồi
Đón em gái ở xứ người xa xôi

Hà Nội lưu luyến mưa rơi
Thấm trên vai áo một thời tung tăng

Du xuân từ thuở trăng rằm
Ngao du nay đã tóc đằm sương mai

Em về mang những niềm vui
Tưởng rằng bến đã có người đợi trông

...

Bắc Ninh em đã ghé thăm
Cổng Thành nay đã đổi thay rất nhiều

Vẳng ghe như tiếng quân reo
Những mùa áo lính mồ hôi thao trường

Đêm đông lá chuối lót giường
Ấm tình đồng đội - nhịn nhường cho nhau.

MK. Thuhanoi
---
Ngày 4/3/2012 về thăm Trường Sĩ Quan Chính Trị - TP Bắc Ninh.

17 thg 2, 2012

Con đường tình yêu - Mai Khoa

Valentine 2012


Anh cứ bảo tình yêu mình rất đẹp
Muôn sắc hoa phủ khắp đất trời
Mỗi bước đường ngập nắng hồng tươi
Chỉ có hai đứa mình chung niềm hạnh phúc

Nhưng anh ạ, sẽ có những giao mùa - khỏanh khắc
Con đường đi mưa gió dập vùi
Hoa dù đẹp chỉ nhất thời khoe sắc
Ta với mình vẫn chân chất thủy chung

Anh sẽ là cây tùng cây bách
Em xin làm mặt đất dưỡng nuôi
Ta trong nhau mỗi ngày một niềm vui
Mặc trời đất có đổi thay vần vũ.

Con đường tình yêu dành cho đôi lứa
Tự trái tim mách bảo trái tim
Giữa muôn hoa - hình chữ S thân yêu
Nụ hôn ấm ngày Valentine hạnh phúc.

14/2/2012

16 thg 2, 2012

Bình thơ: Người Hà Nội - Mai Khoa

Bình thơ: Phạm Trung Hiền (TTXVN+)


Đây là lần thứ 2 tôi chọn Mai KHoa làm nhà thơ để bình. Và cũng là lần thứ 2 tôi chọn NGƯỜI HÀ NỘi của chị. Một hồn thơ mộc mạc và dung dị biết bao...

Trong mỗi chúng ta, tình yêu đối với quê hương mình là điều không thể thiếu, có lẽ, ai cũng thấu hiểu câu thơ "quê hương là chùm khế ngọt". Và chùm khế Hà Nội ngày xưa ấy đã nuôi Mai KHoa khôn lớn, làm nên nét dung dị, dịu dàng và đằm thắm của con người chị. Để rồi những hồn thơ toát ra tha thiết, níu lòng người.

Đến khi lớn lên, chị đã nặng lòng với chính nơi mình sinh ra. Hà Nội ngàn năm văn vật đã trĩu nặng trong trí nhớ của một người con gái. Xa Hà Nội, nỗi nhớ Hà Nội cứ đau đáu, quặn thắt trong trái tim người xa xứ. Chị Viết Người Hà Nội như để tỏ nỗi lòng. KHông, không phải như để mà là thổ lộ nỗi lòng của mình hướng về Hà Nội, về quê hương Yêu dấu,.

Đã có những lần, vì cuộc đời bươn bải mưu sinh, vì sinh nhai, trong chúng ta, trong những người sinh ra trên mảnh đất Hà thành đã xao nhãng Hà Nội, bỏ quên Hà Nội.

Để rồi, có lúc, ta chợt nhớ về nơi ấy, một nơi thiêng liêng với văn hóa ngàn năm. Nơi hình sông thế núi đều toát lên một vẻ uy nghi trầm lặng, cổ kính của đất kinh kỳ, nơi địa linh nhân kiệt.

Và con người, con người nơi ấy hiền hòa đôn hậu, trầm ấm tình người.

Trở lại với bài thơ:

Người tình trăm năm là mối duyên đầu
Bởi yêu qúa nên trở thành day dứt

Tình yêu đầu tiên của người con gái ấy đã gửi về một "chàng" Hà Nội mất rồi. Tình yêu, trái tim người con gái ấy đã mang trong mình trọn đời về Hà Nội. Yêu lắm chứ những con đường rợp bóng hàng cây, hoa sữa NGuyễn Du vẫn ngạt ngào mỗi tối, đường Bà Triệu những cây sấu già nua đang nghiêng mình trong nắng mới, những quả sấu tròn lăn lăn trên vỉa hè khiến lũ trẻ ngày xưa thi nhau đi hái. nhặt về làm ô mai... và nơi ấy, nơi chứng kiến bao nhiêu dấu tích của một mùa đại thắng: HÀ NỘI - ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG - Chị đã chứng kiến hết cảnh hãi hùng và rất oai hùng của Hà Nội.

Ta thấy lòng của người thi sĩ day dứt làm sao? Yêu Hà Nội lắm. vậy mà vì "quan san cách trở" chị không thường trục về Hà Nội, đành gửi nỗi nhớ qua thơ, bộc bạch hồn mình, trải lòng mình ra với Hà Nội qua những từ ngữ hàm súc và đầy tình ý

"Trao tấm chân tình gửi gió mùa Đông "

Đã vô tình chạm tay vào nỗi nhớ, nỗi nhớ như một cái duyên và là một niềm hạnh phúc vô bờ.

"Đôi uyên ương đã chung lời hẹn ước. "

Tuy lời thơ chưa thật sự toát ra được cái ý của tác giả, bởi vì làm sao có thể tả nổi đây khi trong lòng đang bồi hồi thổn thức. Nỗi nhớ Hà Nội như một thứ tình nhân đeo đẳng tâm trí, cứ bám riết lấy tâm trí chị. Câu thơ ấy biết bao nỗi niềm, bao khát khao và người đọc đành phải tự cảm nhận lấy. Bởi trong tiềm thức của chị, còn bao nhiêu tình cảm ngòi bút không thể nào chép lên hết được.

Tôi cảm nhận dường như tình cảm của chị được dồn nén mãi, rồi bùng cháy ở hai câu cuối. Hai câu với bao tình cảm dạt dào.... và ... tôi cũng chẳng biết tả thế nào nữa:

"Mắc nợ người tình trăm năm Hà Nội
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về "

Vâng, bao nhiêu ý nguyện đã được dồn vào rồi. Chị muốn kiếp sau khi sinh ra vẫn là người Hà Nội, lại được hồn nhiên bên những phố cổ rêu phong. Tình cảm của người thi sĩ chỉ dành riêng cho quê mình cũng là điều dễ hiểu, nhưng yêu đến thế thì tôi xin nghiêng mình.

Có một nhà thơ từng nói: "Tôi yêu quê tôi bởi vì đó là quê tôi". Nhưng với Mai Khoa, quả thật không chỉ đơn thuần là quê, mà còn là một nơi thiêng liêng, nơi đi về của tâm hồn chị.
**
Đã có nhiều nhà văn, nhà thơ viết về Hà Nội với tất cả bầu nhiệt huyết, tất cả tình cảm trìu mến. Nhưng có mấy ai lắng sâu và chất chứa như chị?

Tôi không là người Hà Nội, nhưng yêu Hà Nội từ bé qua những áng văn, thơ, tạp bút của các nhà văn nổi tiếng. Lớn lên, khi ở Hà Nội (bây giờ đã đựoc gần 6 năm). Tôi mới hiểu thêm về Hà Nội. Và khi đọc bài thơ này của Mai Khoa, tôi lại thấy mình yêu Hà Nội hơn. Cám ơn chị, Cám ơn NGƯỜI HÀ NỘI đã đem đến cho tôi một thứ tình cảm khác, và những câu thơ làm "gai ốc" tôi dựng lên sẽ thật khó quên...

Một lần nữa, xin được chép bài thơ ra đây, mời mọi người cùng thưởng thức:

NGƯỜI HÀ NỘI
Mai Khoa

Đã khi nào trong ta tự hỏi
Nơi sinh ra được chọn bao giờ ?
Từ khi trái tim biết nói thành lời
Đôi uyên ương đã chung lời hẹn ước.

Con người sinh ra là từ kiếp trước
Để kiếp này trả nợ cho nhau
Người Tình trăm năm là mối duyên đầu
Bởi yêu quá trở thành day dứt.

Cả thành phố ngủ một mình ta thức
Trao tấm chân tình gửi gió mùa Đông
Hà Nội ơi ! Người hiểu thấu nỗi lòng ?
Đã lỡ đa mang một thời con gái.

Giữa chốn đô thành trở nên nhỏ dại
Từ giã ra đi không chút bồi hồi
Quên thời gian cứ lặng lẽ trôi
Để hôm nay xót xa quay về quên lối.

Mắc nợ người tình trăm năm Hà Nội
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về ./.

"Khoảng lặng giữa đời" của thuhanoi

Nguyễn Hoài Nam

Lâu rồi chưa được đọc bài mới của thuhanoi, nay đọc lại bài thơ cũ của Mai Khoa với lời góp của Nam, chợt nhớ anh San vẫn đùa: thuhanoi lúc viết cho người, lúc viết cho mình, lúc lại viết hộ người.

Dối lòng rằng em chẳng đâu, dù biết vẫn còn thương lắm. Đã ngoảnh mặt đi rồi, còn trở lại tìm làm chi. Để thêm một lần nữa phải đau, dù biết người chỉ vô tình thế.

Muốn vùi lấp đi rồi, người còn xới nó lên. Chẳng chờ chẳng hẹn, mà người cứ đến.

Anh lục tìm những kỷ niệm xa xưa
Đến vô tình chạm nỗi đau thầm kín
Ngoảnh mặt đi nước mắt không hò hẹn
Biết mình còn yêu lắm đến xót xa

Lòng trống vắng rồi chẳng đợi nữa, sợ lại yếu lòng nên cứ trốn là hơn. Đừng một lần nữa vì yêu người mà ta mắc lỗi. Và như thế người trở lại với ngày cũ. Yêu thương - có biết rằng em đã nguội lạnh rồi không.

Anh bước vào đời em như chủ vắng nhà
Lật ngày tháng - sau bước chân rong ruổi

Em hoảng loạn như mình đang có lỗi

Giữa hoang tàn kẻ chạy trốn yêu thương

Chẳng xong rồi, bóng người tưởng đã vắng, giờ còn trở lại, thương gì trái tim tôi ...Nàng như vũng nước trong vướng mảnh trăng trong, nào biết trôi về đâu nữa. Nỗi buồn kia có kể gì, cũng chỉ là một , trong cái vô vàn của sông nước, mỗi ngày vẫn chìm trong biển đời:

Mùa trăng non không soi rõ mặt đường
Vũng nước trắng lựa chiều đi nẻo khác
Sông Sài Gòn gió ùa về bát ngát
Khoảng trời riêng ngụp lặn giữa mộng đời.

Em chẳng có người khác đâu, cũng xin đừng trở lại. Chỉ còn biết gạt nước mắt, mà gom hết thương yêu về, cất cả vào lòng

Bây nhiêu thôi, vẫn chỉ là em thôi
Vầng trán rộng và mắt đen sâu thẳm
Vết chân chim vừa hằn lên mê đắm
Em mang về kho báu giữa ngày xanh./.

...............................................................
Em cứ về đi
Với thân quen ngày cũ
Quá khứ
đã là ngày hôm qua (NHN).
Cứ trông lại ngày cũ, nhưng đang là buổi mai đây, thuhanoi ơi.

Bài thơ cũ của anh PNS Phạm Ngọc San:

KHOẢNG LẶNG LÀ GIẤC MỘNG

Trước giấc mộng là cõi ngày nắng gió.
Rát mặt, khô môi, mắt lạc nẻo bơ vơ.
Ngửa mặt, trời im, mây tong tả ngu ngơ.
Tay níu kéo, hạt mưa nào tiền kiếp.

Sau giấc mơ, một đường viền mở khép,
Loé nhập nhoà, chặn lối chân mây.
Thơ vật vã theo sóng loang biển cả.
Khoảng trống thời gian bể biếc có lấp đầy!