Thân tặng Minh Tâm
Cha mẹ cho hình hài
Tôi thành nhân từ đó
Mỗi bữa ăn giấc ngủ
Mẹ chăm sóc dưỡng nuôi
Sinh ra ở Hà Thành
Sông hồng là bạn lớn
Nghiệp văn chương chữ nghĩa
Theo đến tận bây giờ
Hình hài của cha mẹ
Tâm hồn trời ban cho
Hai điều chỉ là một
Một con người Mai Khoa
Xứ Hàn ở xa xôi
Chưa một lần bước tới
Mình phải là chính mình
Đừng kiêu sa vời vợi
Bạn thân mến yêu ơi
Chúng ta đồng trang lứa
Có gì vui hơn hở
Khoe cho nhau đi nào...
MK, 14/2/2012
14 thg 2, 2012
Con đường tình yêu (xem ảnh)
Valentine 2012
Anh cứ bảo tình yêu mình rất đẹp
Muôn sắc hoa phủ khắp đất trời
Mỗi bước đường ngập nắng hồng tươi
Chỉ có hai đứa mình chung niềm hạnh phúc
Nhưng anh ạ, sẽ có những giao mùa - khỏanh khắc
Con đường đi mưa gió dập vùi
Hoa dù đẹp chỉ khoe sắc nhất thời
Ta với mình vẫn thủy chung chân chất
Anh sẽ là cây tùng cây bách
Em xin làm mặt đất dưỡng nuôi
Ta trong nhau mỗi ngày một niềm vui
Mặc trời đất có đổi thay vần vũ.
Con đường tình yêu dành cho đôi lứa
Tự trái tim mách bảo trái tim
Giữa muôn hoa - hình chữ S thân yêu
Nụ hôn ấm ngày Valentine hạnh phúc.
MK 14/2/2012
6 thg 2, 2012
Thơ... ngẫu hứng
Bỗng nhiên gặp giữa vô thường
Nhân duyên đan kết con đường dài thêm
Ta mình có có không không
Tưởng gần mà quá đỗi chông chênh và...
Mai Khoa 4/2/2012
Nhân duyên đan kết con đường dài thêm
Ta mình có có không không
Tưởng gần mà quá đỗi chông chênh và...
Mai Khoa 4/2/2012
Thơ... ngẫu hứng
Người ta đãi cát tìm vàng
Ta đi đãi chữ để mang thơ về.
Phạm Thanh Bằng
Dòng sông thơ chảy bốn mùa
Xanh tươi trang viết gió đùa mênh mang
Phạm Thị Mai Khoa
Hội thơ
Mời trầu
Ba nàng tố nữ mời trầu
Đêm thơ vui hội ngõ hầu khách thơ
Quán thơ lục bát đón đưa
Người đi kẻ ở mành thưa liếc nhìn
Níu chân cơn gió vô tình
Câu thơ người đã gieo bình minh mơ
Bao nhiêu viễn cảnh trong thơ
Đêm nay biết có người chờ... hay không
Trầu têm gói hết mặn nồng
Mời nhau một miếng ấm lòng... ai ơi!
Sài gòn 5/2/2012
13 thg 12, 2011
Món ăn xứ nẫu
Con đường làng nay đã thành đường nhựa
Những chuyến xe đi, từng đợt xe về
Người viễn xứ, hay người làng chân chất
Chung một tình yêu ẩm thực thôn quê
Quán bún tôm nghe chừng thân thiết
Mới nghe tên đã ngây ngất trong lòng
Món ẩm thực từ bao giờ nổi tiếng
Khiến lòng người viễn xứ ngóng trông
Sáng lót dạ - vài tô chưa thỏa dạ
Nồi nước lèo thơm phức, bánh đa giòn
Bát bún tôm nuôi trẻ thơ khôn lớn
Để khi xa khắc khoải nghiền món ngon
Người xứ nẫu, chẳng cao lương mĩ vị
Bát gạo quê, xay bột, luộc bún tươi
Nụ cười xinh xinh sắc nước hương trời
Tấm tắc khen, món độc chiêu xứ nẫu.
Mai Khoa.
thuhanoimk@gmail.comDÙ TAN TRONG NHAU
Sóng yêu bờ cát trắng
Từng phút giây miệt mài
Choàng lên rồi lan mãi
Rủ cát ra biển chơi
Thì thầm lời đồng vọng
Ru bờ cát tinh khôi
Mịn màng và âu yếm
Hôn từng đợt khôn nguôi
Vuốt ve làn cát mịn
Tấm voan phủ mặt người
Biết đâu là giới hạn
Cuồng nhiệt dâng đầy vơi.
Sóng hòa tan vào cát
Cát vào lòng biển khơi
Mối tình đời dâng hiến
Sóng và cát sóng đôi.
Mai Khoa, 01/12/2011
Sóng và cát của chị thật hiền hòa. Góp với chị mấy dòng.
Đã bao lần em ước mình là cát
Để sóng anh xô mãi muôn đời
Nước biển dẫu ngàn năm mặn chát
Sóng chỉ dành ngọt ngào cho cát mà thôi
Trước sóng nồng nàn cát hạnh phúc tan trôi
Trong mênh mang đất trời và đầy vơi biển biếc
…Nhưng tất cả chỉ là giấc mơ. Em biết
Nên cát vẫn là cát thôi
Sóng cứ xô bờ
Xô mãi…
Thế thôi.
huong_huong
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)