12 thg 8, 2011
Gửi người Hà Nội
Tháng mười hai em về, ơi Hà Nội !
Chàng vẫn đẹp như xưa - ngàn năm tuổi .
Khoả nước Hồ Gươm trong xanh vời vợi
Soi tỏ mặt người sáng đẹp lung linh
Nhìn thấy mặt cười em vẫn rất xinh
Như thiếu nữ trăng tròn mười sáu
Ngày đi xa thèm hương trái sấu
Gót chân son lặng lẽ đếm mùa
Hà Nội ơi – Tháng mười hai em về
Vườn xưa đang giăng giăng sương muối
Tròn căng mắt nhìn mà lòng bổi hổi .
Lãng đãng chiều Hà Nội cuối đông
Tháng mười hai một khoảng trời trong
Xin gửi tới người ngàn lời thương nhớ
Xin chúc người rạng rỡ nét tinh khôi
Xin chúc người mạnh mẽ - sâu lắng Hà Nội ơi !
Mai Khoa
Ngõ Thổ Quan không còn bóng mẹ
Hà nội ơi, những đường phố quen
Đưa em quay trở về ngõ nhỏ
Đường Khâm Thiên chật hẹp như nêm
Mỗi chiều tàu về ngang dốc phố.
Ngõ Thổ Quan xưa em về cuối phố
Mẹ gánh gồng chạy chợ đầu ô
Giờ còn không hai đầu nỗi nhớ
Tháng này về thắp nén nhang thơm.
Ô Chợ Dừa một chiều cuối đông
Em ngồi bên thúng mẹ nghiêng vai gánh
Tất tả đi về sau buổi chợ tan
Ngày ấy em còn chưa dứt sữa .
Mười hai ngày đêm Khâm Thiên đổ lửa
Đống gạch than mẹ mới đóng chiều hôm
Để dành cho con có thêm phòng ở
Mẹ lo sau này mỗi đứa một lớn khôn.
Nhưng ước mơ của mẹ chưa tròn
Giặc rải thảm B52 san bằng nhà cửa
Lấy tấm lưng trần che chở cho con
Mẹ ra đi khi em đang nằm ngủ.
Ba mươi hai năm rồi mẹ ngồi bực cửa
Theo bước chân con từng bước trưởng thành
Bia kỷ niệm hàng năm chất đầy hoa cỏ
Hình hài mẹ sừng sững như tiếng vọng ngàn năm .
Mai Khoa
Mưa Hà Nội
Noel về Hà nội thay áo mới
Khoác trên mình ngũ sắc của mùa Đông
Sương giăng nhẹ vương trên tóc ướt
Áo gió em mềm mại trắng pha hồng.
Cơn gió mùa đi qua đường trơn lầy lội
Vắng tiếng chim, chỉ còn tiếng mưa rơi
Mưa dai dẳng sụt sùi như ai khóc
Trời xuống thấp nặng trĩu màu tro thôi.
Những bước chân quen đi trong gió thổi
Lặng lẽ ngày hai buổi tầm tan
Ngày anh đến mưa giăng khắp lối
Tiếng nhạc vui pha lẫn tiếng cười vang.
Vắng anh rồi đường phố buồn hơn
Mưa rả rích , liễu quanh hồ rũ xuống
Mặt hồ gợn sóng tình thầm kín.
Chiếc ghế đá công viên ngậm ngùi lặng yên
Mong một ngày cơn mưa không đến.
Khóm hoa hồng bật nụ khoe hương
Anh có nghe không tiếng gió hát trên đường
Ngày anh đến chắc là ngày nắng đẹp.
Mai Khoa
Happy birthday Mai Khoa 2005
Không biết tự bao giờ
Em đã thuộc về anh
Bàn tay ngoan cứ thế
Từng ngày chăm sóc anh
Có những cuộc vui chơi
Thời gian không dừng lại
Mệt mỏi và rã rời
thềm buông rèm chờ đợi...
Tình anh luôn vời vợi
Cho lòng em ngất ngây
Cuộc đời này cứ thế
Mỗi ngày một niềm vui.
Khi lòng em thấu hiểu
Vết chân chim dạn dày
Hằn sâu nơi khoé mắt
Những lo toan đêm ngày.
Anh ơi ngàn dặm bước
Vui buồn đã có em
Cuộc đời này cứ thế
Ngọn lửa ấm đang nhen.
Nghĩa Tình càng đằm thắm
Thủy chung và thương yêu
Ngắm nhìn con khôn lớn
Bay cao những cánh diều .
Mai Khoa
Lỡ...
tặng H.
Tại anh đã “lỡ” nói yêu em
Nên từ ấy con tim luôn thổn thức
Trưa nắng ngoài hiên khí trời ấm áp
Mà trong lòng lạnh ngắt một tình yêu.
Có phải ngày xưa ta đã có nhau
Từ kiếp trước anh luôn lỗi hẹn
Cho trái tim em ngập ngừng e thẹn
Đã yêu rồi mà vẫn nói rằng không.
Rồi anh lại dỗ em rằng mắt em như dòng sông
Anh muốm ngụp lặn trong dòng sông ấy
Cho tình yêu từng ngày trỗi dậy
Thôi thúc con tim quay quắt trở về .
Có những mối tình nồng cháy đam mê
Tưởng đã chết nếu một ngày không gặp
Sao anh quên lời anh vẫn nhắc
Dấu yêu ơi, tiền kiếp của anh !
Em vẫn như con chim nhỏ tung tăng
Vẫn líu lo hót mỗi khi chào buổi sớm
Vẫn miệng cười hoa nở mắt lung linh
Mà thiếu vắng một nụ hôn nồng ấm./.
Mai Khoa
Hà Nội và Mẹ
Tháng mười hai mưa phùn gió bấc
Dáng mẹ gày trong làn khói hương bay
Mười hai ngày đêm từ ấy đến nay
Con nhớ mẹ - nhớ tháng ngày đầm ấm .
Ngày mười chín con về từ nơi sơ tán
Lấy thêm sách, thực phẩm để mang đi
Trong tiếng bom B52 gầm rú ầm ì
Mẹ vẫn ôm con vào lòng dặn dò đủ thứ .
Mẹ ở lại chiến đấu cùng cô chú
Giữ mảnh đất này, cấp cứu bệnh nhân
Bệnh biện Bạch Mai những ngày cuối năm
Noel gần kề hẹn ngày xum họp .
Mười hai ngày đêm Hà Nội rung lên bần bật (*)
Trận chiến ngày càng ác liệt
Những thần sấm trúng lưới đạn phòng không
Trúi đầu xuống làng hoa ven sông.
Có tiếng hát của Giênphônđa
Trên mâm pháo từng giờ nhả đạn
Cùng cất lên Angiêlađêvit hát vang bài ca vòng tay bè bạn
Góp sức cho Hà Nội-Điện Biên Phủ trên không .
Nghe đài báo về những chiến công
Về những trận bom vùi trận địa
Con chạy dọc hành lang gào lên gọi mẹ
Dưới hầm sâu mẹ bị bom vùi .
Những tảng bêtông nặng hàng tấn đè lên hầm
Con còn nghe tiếng mẹ kêu cứu
Nhưng lòng đất sâu sức con nhỏ bé
Chỉ biết đứng nhìn tảng đá vô tri.
Mẹ vẫn nằm im trong tiếng nấc của con
Hà Nội chiến thắng – Mẹ ơi cờ đỏ thắm
Nắm đất thiêng gửi hình hài sâu thẳm
Ba mươi năm đất đã hoá linh hồn .
Giờ xanh thắm – Hà nội phố đẹp hơn
Bệnh viện Bạch Mai trên đường Giải Phóng
Xốn xang những chiều Đông trở gió
Tiếng gió thì thầm hay tiếng mẹ ru em...
Mai Khoa
(*) 12 ngày đêm Hà Nội Điện Biên Phủ trên không
(tức là từ ngày 18/12/1972 đến 30/12/1972)
Gửi vào Biển khơi
Gửi vào biển khơi niềm tin mãnh liệt
Rằng trên thế gian tôi yêu tha thiết
Sự mênh mông và lòng biển sâu
Nếu vì lẽ gì sóng biển bạc đầu
Thì có thể biển đau vì trăn trở
Và tôi thầm ghen với ngàn bão tố
Cứ trào lên lộng gió khơi xa ...
Có một ngày lòng biển tan vỡ (*)
Trên Hành tinh vọng nỗi xót xa
Biển đấy ư, sóng đây ư, tôi không nhận ra
Hàng vạn con người ra đi đột ngột
Sóng dựng lên lừng lững như thác nước
Đổ ầm ầm kéo hết ra biển khơi
Ngôi làng ấy bao nhiêu con người
Giờ vắng lạnh, hoang tàn, đau đớn
Mảnh tin xa về - người con mất lối
Cha mẹ đâu, anh em làng xóm đâu
26 tháng mười hai - chỉ một ngày sau
Chúa giáng sinh độ nhân cứu thế !(*)
Biển mang đến cho người nỗi đau khôn kể
Có lỗi gì không tôi đã nặng lời
Rằng biển vô tình ôm mãi khôn nguôi
Những trái tim yêu hoà bình tự do hy vọng...
Tôi muốn thét lên thấu lòng biển rộng
Giá đừng có trái ngang trong cuộc sống nhân gian
Đừng có lòng sâu biển cả mênh mang
Đừng có sóng thần chồm lên dữ dội
Tôi lại cảm thấy mình có lỗi
Trước vong linh hàng vạn con người
Biển ơi, biển ơi – sóng đã lặng rồi
Người đã chết và người còn sống
Hãy nén nỗi đau – hãy kìm xúc động
Hãy chìa tay nhân ái – tình thương
Bạn, tôi, chúng ta sẽ gửi tấm lòng
Sẻ chia mất mát với anh em bè bạn
Đừng vô cảm trước bao hoạn nạn
Nào hãy tìm đến địa chỉ thân quen
Gửi gắm tình thương, gửi gắm niềm tin
Vào quĩ cứu trợ nơi mình có thể
Bạn sẽ thấy lòng mình san sẻ
Cùng hàng vạn nỗi đau giằng xé hàng ngày
Những em nhỏ sẽ có sách đến trường
Những bà mẹ sẽ bớt lo màn trời chiếu đất
Những mảnh đời đi lên bằng đổ nát, thương tật
Hậu quả của thiên tai sẽ vơi bớt đau thương
Bạn đã làm chưa, chia sẻ tình thương !!!
Sài Gòn, 12/01/2005
-----------------------
(*) ngày 25/12/2004 là ngày mừng chúa giáng sinh thì ngày 26/12/2004 tai nạn sóng thần xảy ra ở Nam Á và Đông Nam Á .
Giọt rượu cuối cùng
Tặng T&H
Ta chuốc cho nhau một bầu rượu đắng
Chút men nồng sưởi ấm buổi hoàng hôn
Từ lúc bén duyên tình ta đã biết
Từ thẳm sâu lý lẽ của tâm hồn .
Yêu là mong, là nhớ, là quay cuồng
Là chỉ đợi đến giờ gặp mặt
Tay trong tay bước chân dè dặt
Muốn chạy lại gần nhưng chân chẳng bước cho
Sóng khơi xa vẫn muốn ôm lấy bờ
Lòng biển rộng biết khi nào chạm đất
Có biết rằng tình yêu chân thật
Muốn gào to yêu sóng lắm biển ơi.
Ta bước đi lòng thấy chơi vơi
Như ly rượu kề môi nồng đắng chát
Anh chưa say bởi ly rượu nhạt
Em ! giọt rượu cuối cùng đốt cháy trong tim .
MK
---
1
-
Bài thơ tình tình lắm MK ơi! Và bức ảnh bông hoa đặy trong trái tim cũng rất gợi!
Anh chưa say bởi ly rượu nhạt
Em ! giọt rượu cuối cùng nghiêng ngả tình anh.
PDT nghĩ rằng (và muốn rằng) Em! giọt rượu cuối cùng nghiêng ngả đời anh. cho... "ác" luôn MK ạ.
Chúc bạn luôn vui và dịu dàng như thế nhé!Viết bởi PDT — 08 May 2008, 03:37
-
Chị Dạ Thuỷ, em rất ngưỡng mộ chị và không chỉ có thế, Khải Nguyên chơi thân với em thường hay kể về chị lắm, có chị đến thăm nhà thế này vui quá cơ, em phải học tập các anh chị nhiều, đôi khi thích viết linh tinh chả biết nó ra thế nào... may mà cũng có bài được chị khen, ngại quá... hì hì em đồng chí dùng từ "ác" vào để mấy ổng không chạy đâu linh tinh được.
Chúc chị vui.Viết bởi thuhanoi — 08 May 2008, 19:44
-
Từ hay nhất của bài này đã quyết định tất cả, bòn rút tất cả, tê liệt ý chí tất cả và đã hạ gục tất cả, đó là từ: Em!
Viết bởi dungbc2004 — 14 May 2008, 15:20
-
Hì... chào anh dungbc2004, MK phải nghĩ rằng đây là một câu khen giá trị , một lời động viên chân tình nhất, xin cảm ơn anh -Lần đầu tiên đón anh vào chơi, chúc anh niềm vui nhân đôi.
Viết bởi thuhanoi — 14 May 2008, 15:50
Chào năm mới 2005
Chào Biển Xanh(*) mỗi ngày thêm sức sống
Cứ trào lên cho thoả nỗi vơi đầy
Giọt mưa nhỏ chưa làm nên xanh biếc
Nhưng cũng xin làm giọt nước của biển khơi.
Chào anh lá(*) có lẽ đang vui đấy
Nhìn anh kìa, má đỏ hây hây
Xin anh về trao màu diệp lục
Cho Xuân đời mãi mãi xanh tươi
Chào sao(*) nhé - em im lặng thế
Cả bầu trời chưa đủ rộng cho em
Mắt nhấp nháy muôn ngàn tia sáng
Thắp lên bao ước nguyện trong tim.
Ồ kia nữa - em gà(*) xinh xắn
Cứ vô tư chạy nhảy khắp nơi
Khi nghe cha cất vang tiếng gáy
Cũng mon men trông đến tức cười...
Đâu rồi nhỉ hoa hồng nhung(*) đỏ
Đừng hờn dỗi khi bị điểm tên mình
Ừ thì lên xe hoa hay đi đâu cũng được
Nhớ quay về xóm xưa cũ đô thành
Chúng ta cùng xoè tay chào đón
Quay một vòng nới rộng vòng tay
Nào những người thân yêu hãy đến đây
Mưa(*) xin tặng một ngày Xuân ấm áp.
Mời hàng xóm, bà con cô bác
Những con người năng động của tương lai
Hãy vui lên và yêu cuộc sống
Dù khó khăn-gian khó chẳng chùn tay.
Mai Khoa
---
(*) Tên các thành viên nguoihanoi.net
Chuyện kể rằng
Tình cờ hôm ấy gặp em
Tôi bỗng chạm vào quá khứ
Quê em nơi xưa tôi ở
Một thời áo lính phong sương.
Trở về từ các chiến trường
Toàn những gương mặt dũng sĩ
Những người con trai ưu tú
Đứng vào hàng ngũ học viên.
Chúng tôi phục vụ các anh
Tình nguyện đa phần con gái
Ngày ngày vui cùng đồng đội
Bát cơm manh áo đơn sơ
Trong trường có một dũng sĩ
Mang tên hiệu là Cu Theo
Cu Theo quê chàng ở Huế
Chúng tôi trò chuyện rất nhiều .
Đông Anh ngày ấy vui tươi
Đồng lúa xanh thời con gái
Bìa làng bãi dưa dựng trại (*)
Trái nào trái nấy thơm ngon.
Thôn Đoài nhớ ghé thôn Đông
Chiều nay ra xem đoàn hát
Gốc đa trước sân chật ních
Đêm chèo(**) rộn rã tiếng cười.
Mai Khoa
---
(*) Vồng dưa gác bằng tre hình chữ A cho cây leo giống như lán trại.
(**) Đoàn chèo Tổng cục Hậu Cần biểu diễn.