27 thg 7, 2011

Vầng trăng xẻ nửa ngoài hiên




Thôi rồi chiếc lá chiều nay
Gió rung xấp ngửa những ngày hồn nhiên
Anh đi để lại ưu phiền
Vầng trăng xẻ nửa ngoài hiên mất rồi .

Trăng ơi, sương xuống lưng đồi
Nghe con chim hót khỏang trời mông lung
Thì thôi chả trách người dưng
Thì thôi em hứng sao bưng giữa trời .

Nhạt nhòa chót lưỡi đầu môi
Hứa làm chi nữa hỡi người năm xưa
Làm sao xếp hết cho vừa
Hành trang nặng gánh còn thừa tuổi xuân

Ngoảnh đi nước mắt trong ngần
Ngỏ lời chi nữa thêm phần đớn đau
Khâu cho lành những mảng màu
Thời gian xếp cả vào bầu rượu cay./.

Mai Khoa

Bên đời mênh mông

Bên đời quá mênh mông
Anh ngẩn ngơ thầm ước
Chung đường ta sánh bước
Giữa nhịp đời em ơi?

Chờ em cả một thời
Mùa nối mùa đi mãi
Ở phương trời xa ấy
Có phút nào bâng khuâng...

Thời gian cứ mênh mông
Tóc dài bay trong gió
Dồn dập từng hơi thở
Có lẽ ... mà như không

Xòe bạn tay em mong
Một ngày xa xưa ấy
Khoảng trời xanh xích lại
Giáp một vòng yêu thương./.

Mai Khoa

Ngày của mẹ



Con tập hát bài mẹ trực đêm

Khi vuông cửa nhuốm màu bàng bạc

Ánh trăng khuya theo gió lay xào xạc

Ngắm trăng nhớ mẹ vắng nhà

Áo blur trắng theo mẹ ngày ngày

Vỗ về những cơn đau người bệnh

Sao trên mũ vuông thành sắc cạnh

Dáng mẹ dịu dàng như bà tiên ...

Mẹ yêu con gạt hết ưu phiền

Đêm thức trắng ngày lo toan thầm lặng

Thời gian trôi nhanh vào dĩ vãng

Tuổi già đến ầm ập chẳng từ một ai

Mái tóc mẹ như vạt sương mai

Mỏng manh theo thời gian gần cạn

Con lo ngày mẹ đau, tơ vò nứt rạn

Bối rối, bất lực trước số phận mẹ ơi !


Mai Khoa

VIẾT TẶNG CHIM ÉN



Chim én bé nhỏ của tôi ơi
Miệng nhỏ xinh xinh thích chọc cười
Hễ ai đụng đến thì phải biết
Miệng lưỡi khôn ngoan đến chết người ...

Ta thích em líu lo và ca hát
Cứ hồn nhiên như đã thế lâu rồi
Tuổi thần tiên bè bạn ở khắp nơi
Về xum họp để nghe chim én nói .

Lời buông ra đừng như kim đau nhói
Chạnh lòng ta thương xót tận đáy lòng
Chim én yêu thương em có nhớ không
Tình thương mến khiến lòng ta thầm nhắc

Có một ngày mùa thu sang xanh ngắt
Ta cùng em dạo khắp phố thân quen
Ta cùng em nâng cao những cánh chim
Để tận hưởng tình yêu thương bất tận.

Mai Khoa

Xương rồng



Cháy lên nỗi khát khao
Dấu trong màu hoa đỏ
Xương rồng em một thuở
Gửi gắm vào yêu thương

Để màu xanh quê hương
Choàng lên mình xứ sở
Kìa chùm gai bé nhỏ
Dẻo dai như kim châm

Kìa chiếc lá ra mầm
Xinh như bàn tay nhỏ
Bẽn lẽn trong cơn gió
Ánh lên màu biếc xanh

Xương Rồng của riêng anh
Vững vàng như thế đó
Dù gieo nhiều giông tố
Vẫn chẳng hề đớn đau

Ơi em gái thương yêu
Chờ bình minh rạng rỡ
Chúm chím màu hoa đỏ
Nhuộm hồng lên bờ môi.

Đi khắp những vùng đồi
Đi ra ngoài biên ải
Bờ biển xa xanh mãi
Nơi nào cũng có em ./.


Mai Khoa

XUÂN BAN MAI


Thuhanoi Về thăm biển Qui Nhơn



Sài gòn như nàng thiếu nữ Xuân
Mới sáng tinh mơ đứng tần ngần
Xung quanh hoa lá và cây trái
Náo nức reo vui Hội Hoa Xuân

Nắng lên nhuộm cành mai vàng óng
Mỉm cười cùng gió ngây ngất say
Nắng len vào sắc vàng hoa Cúc
Đóa hoa vô thường ấp trong tay

Thiên thần ngũ sắc xiêm y đẹp
Ban mai trên ánh mắt thơ ngây
Quanh vườn hoa dưới tượng đài Bác
Tung tăng cười đùa cùng nắng mai

Tao Đàn hẹn nhau vui hội ngộ
Làng thơ thư pháp cũng trổ tài
Văn hay chữ đẹp thi nhau chép
Rồng bay phượng múa sánh cùng ai

Sài gòn trong nắng sớm ban mai
Bính Tuất cùng đoàn người trảy hội
Quê hương giờ đã thay áo mới
Du Xuân náo nức khắp mọi nơi .

Xin - cho


Bình minh trên biển Qui Nhơn


Xin nhận một đóa hoa

Cho một ngày hạnh phúc


Xin nhận điều chân thực

Của ánh nắng ban mai


Xin nhận cả bầu trời

Tình thương vô bờ bến


Xin ngày mai lại đến

Và ngày mai ngày mai


Đến suốt cả tương lai

Bình minh ngày hạnh phúc./.


Mai Khoa

Vỗ về nỗi đau…



Bật máy lên
hồi hộp chờ nick sáng
em và ta quen nhau
không kể ngày tháng
lâu lắm rồi, ta như kẻ mộng du...

Thương em không bến không bờ
đứt từng khúc ruột
Nếu thế gian còn những điều ước
Ta nguyện gánh hết buồn tủi cho em

Ngày hôm nay
như đến hẹn lại lên
Ta lại gặp em trong giây phút bình minh vừa ló
Mặt trời sáng tỏ
ngập ngừng giây phút chia tay

Rồi ngày mai
Có còn như hôm nay
Có tiếng nói cười buồn than nức nở
có khỏang trời bình yên cơn gió
đừng chạm vào nỗi đau em


Mong manh nắng lên

chói mắt
chiều hòang hôn
vụt tắt
lo sợ vớ vẩn lại nghĩ đến em
thằng nhỏ hay hờn giận
thằng nhỏ làm thơ hờn ghen

với biển
với mưa đại ngàn
với sao trời
với màn đêm...

Ta nắm tay em thật chặt kẻo cách xa thêm
ngày mai sẽ vui hơn hôm qua và trước đó
Biển ơi, rì rầm sóng lăn tăn vừa đủ
Vỗ về em, cho nhẹ những lo âu

Nhường cho tôi cơn sóng bạc đầu
Để che lấp nước mắt rơi trên má
Ước ao những chiều êm ả
Em vẫn là em chan chứa thương yêu


Nghe không em,
bao la, mênh mông,
hạt cát biển khơi sáng lên ánh bạc
Đêm nằm nghe biển hát
mà lòng ta nức nở với thương yêu.


Mai Khoa.


26 thg 7, 2011

Biển Phan Rang



Mênh mang nắng gió xanh trời
Miền quê cát trắng thiếu thời còn vương
Đường về mang nặng tình thương
Bông hoa trên cát ven đường chiều nay
Ninh chữ ơi những sớm mai
Biển ru theo sóng miệt mài bờ xa
Làng chăm thổ cẩm gấm hoa
Không phô trương cứ đậm đà sắc hương
Ai về phố cũ còn thương
Tôi về phố cũ - vấn vương nắng chiều .
Leo lên đỉnh tháp phủ rêu
Vua tôi xứ sở trăm điều lưu danh
Con đê ngăn nước vào thành
Ruộng đồng lúa nước xanh xanh bốn mùa

Tháp chàm thờ Phụng nhà vua
Poklongiarai phiến đá xưa tạc hình./.

Vầng trăng khuyết


Tình Thơ khuyết để vo tròn nỗi nhớ
Thơ lang thang để có cớ tìm về
Biết rằng em đã chót gửi vào mùa
Tình sóng sánh đong sao cho tròn vẹn

Dẫu năm tháng chất chứa lời hò hẹn
Xin chớ đau âm ỉ mối tình câm
Nuôi lớn đi niềm hạnh phúc xanh mầm
Hoa trái ngọt mùa sau ta gặt hái.

Gieo thơm hạt hoa tình yêu vụng dại
Trăng khuyết mỉm cười phụ hoạ tin yêu
Gió mưa xả mình giận dữ bấy nhiêu
Càng mạnh mẽ hoa tưng bừng hé nụ

Lại thấy lòng bình yên trong nỗi nhớ
Làn môi ngoan chưa mọng chín một lần
Uống cho cạn ngày tháng với thi nhân

Vành trăng non ánh lên từ quá khứ ./.


Mai Khoa