21 thg 7, 2011

Kỷ niệm


Ngày quân ngũ rời xa tổ ấm
Đôi mắt mẹ trìu mến tiễn con đi
Tiếng tàu vào ga xình xịch rầm rì
Như tảng sắt biết đi bằng than đỏ

Con đã biết gì những điều chưa tỏ
Bước chân này đưa con đến tương lai
Hứa hẹn gì trong buổi nắng sớm mai
Xin chào nhé ngày thủ đô nắng đẹp...

Thuở thanh xuân trái tim hừng hực
Đôi vai thon trong dáng dấp nữ nhi
Suối tóc mơ màng đôi mắt ướt mi
Mùa bãng lãng theo chân người năm ấy .


Nhớ mẹ nhiều nên em buồn biết mấy
Xa nhà rồi thích nói lính mà anh
Đám con trai lính tán tỉnh vây quanh
Chúc em bé chủ nhật về nũng mẹ

Sẽ được nhận vài cái tát yêu
Thấy mà ghét chọc tức hoài như thế
Chủ nhật về cùng bé để mà xem
Nếu có thích xin đi về cùng nhé .

22/11/2005

Khoảnh khắc giao mùa



Năm với tháng sẻ chia mầm khốn nhục
Để chơ vơ mùa tiết cứ đuổi nhau
Thu nâng niu thảm cỏ xanh rất mượt
Trên tầng cao én quấn quít trên đầu


Chưa kịp tận hưởng mùa êm dịu
Mùa chen nhau lấn lướt cả đất trời
Mưa dồn nén từ lâu giờ mới tặng
Giọt dịu dàng phủ kín lòng tôi


Xanh cứ đợi mùa về bổi hổi
Khô cứ sang nút nẻ dưới chân người
Mưa cứ khuấy cho tan cả đất trời
Ngày yên lặng - lắng trong mình thương nhớ


Ngày 30/11/2005

Ký ức Hà Nội


Những cuộc chia tay không hẹn trước
Lại cứ rơi vào mùa đông
Tháng mười hai đã trở thành nhớ mong
Cho em gửi tấm lòng về nơi yêu dấu.

Có tiếng sâm cầm lẫn trong ngọn sấu
Da diết bồi hồi giọt nắng hanh rơi
Cuối đông rồi cái nhớ đầy vơi
Ai gieo vào lòng em đầy kỷ niệm...

*

Giữa Sài gòn hôm nay như phép màu nhiệm
Anh mang về tiếng hát của ngày xưa
Hà Nội mùa thu, trong xanh, gió đùa
Mái tóc em tung bay trong nắng.

Em nghe trong lòng mình sâu lắng
Chút dư âm năm xưa bỗng trở về
Thời gian đi qua còn lại giọng hát say mê
Vẫn ngọt ngào lời anh hát tặng em như ngày trai trẻ .

Thứ hai, ngày 01/3/2005

Hà Nội nơi tôi trở về

Day dứt quá khi nhắc về Hà Nội
Mùa đông này rét muộn hơn mọi năm
Chiếc kim đan quay quắt cả tháng năm
Để phủ cho anh mấy lần ấm lạnh

Hà nội ơi, những vuông cửa thầm lặng
Đôi mắt nào dõi những bước chân qua
Đôi tay gầy tự ôm ấp vai ta
Để tận hưởng cơn gió mùa đang đến

Xin gửi vào chiếc áo anh ngọn nến
Cháy hết tình thương toả ấm lòng người
Xin chìa bàn tay chai xạm ngậm ngùi
Đong cho hết nhọc nhằn giữa ngày không nắng.

Để ngày về không xa thăm thẳm
Đất Thăng Long nuôi lớn tuổi thơ tôi.
Ngày trở về lời ru giữa vành nôi
Ngày mẹ sinh ra giữa Hà thành gió rét.



Thuhanoi, 5/12/2005

24 thg 11, 2010

Ký ức Hà Nội



Những cuộc chia tay không hẹn trước
Lại cứ rơi vào mùa đông
Tháng mười hai đã trở thành nhớ mong
Cho em gửi tấm lòng về nơi yêu dấu.

Có tiếng sâm cầm lẫn trong ngọn sấu
Da diết bồi hồi giọt nắng hanh rơi
Cuối đông rồi cái nhớ đầy vơi
Ai gieo vào lòng em đầy kỷ niệm...

*

Giữa Sài gòn hôm nay như phép màu nhiệm
Anh mang về tiếng hát của ngày xưa
Hà Nội mùa thu, trong xanh, gió đùa
Mái tóc em tung bay trong nắng.

Em nghe trong lòng mình sâu lắng
Chút dư âm năm xưa bỗng trở về
Thời gian đi qua còn lại giọng hát say mê
Vẫn ngọt ngào lời anh hát tặng em như ngày trai trẻ .

Thứ hai, ngày 01/3/2005