TTL !
Con đường chúng ta đang đi, đang hiện diện là một thiên đường đấy.
Bởi chị bảo nó là thiên đường chính vì bản chất của vũ trụ ta đang sống mang đầy đủ những nỗi niềm của chúng ta. Niềm đau của em cũng là của ta, hành trang của chúng ta chỉ dùng bằng nghị lực thì mới trọn vẹn. Chúng ta được sinh ra trong bất cứ một hoàn cảnh nào, thì chúng ta cũng chỉ là em bé con 3 cân biết khóc biết cười.
Nhưng cuộc sống dạy cho ta biết nhìn đời, biết cảm nhận cuộc sống từng ngày bằng nụ cười... Khi ta lên ba, những bước đi đã vững vàng hơn thì trí nhớ và trí thông minh của ta đã nhận biết rằng ai là người yêu quí ta nhất, và ta là tâm điểm của hạnh phúc gia đình bởi chính tiếng khóc tiếng cười và tiếng hát trẻ thơ.
Năm em 17 tuổi, em không còn là trẻ thơ ... em không vào đời một cách suôn sẻ vì hoàn cảnh, hay vì một sự kiện nào đấy thì em đừng vội buồn. Con người quá nhạy cảm như em không ít và làm sao để vượt qua chính mình
Ttuổi 17 biết tìm đến người thầy, người bạn, tìm đến một mối tình vu vơ nhưng là niềm động viên an ủi vô bờ... buồn vui lẫn lộn trong cái thành đạt và cái mất mát.
Và năm 20 tuổi, em không còn là cậu học trò ngô nghê nữa, hơi thở mạnh của người cha, tiếng thở dài của mẹ làm cho em đau lòng... Em sẽ nghĩ đến việc làm sao đây... một năm qua, để một năm lại tới ...dù làm nghề gì để kiếm sống, giúp đỡ cha mẹ và ôn thi tiếp thì đấy chính là nơi em quên đi nỗi buồn, lao vào công việc...say mê... học hỏi... cảm nhận cuộc sống qua ánh nắng, qua mùi hương hoa thiên nhiên, qua những lần thức đêm với vô vàn âm thanh bé bỏng và lớn lao...
Em có nghe tiếng lòng mình thôi thúc... Em phải trở thành người đàn ông nghị lực trước tình mẹ, tình em. Là người con trai mạnh mẽ trước người cha tin cậy. Và như thế, em sẽ không còn chỗ cho sự yếu mềm, cho sự vỡ vụn của pha lê, em không còn lẻ loi trong vô vàn hỗn độn cuộc sống.
Đừng tưởng chị là người hồn nhiên vô tư... Bởi chị đã đi qua tất cả những ngưỡng cửa của sự thất vọng, đau khổ, mất mát, chị vượt qua sự lụi tàn của tuổi thanh xuân... bắt đầu bằng số không như chiếc bong bóng xà phòng ngoài công viên trên tay những đứa bé. Lại xây, lại đổ nát và làm lại từ đâu... một chuỗi những thành quả ấy làm cho con người của chị trở thành gần gũi thân thương với các em, với ánh đèn đêm, với vượt qua chính mình và tất cả những ai đang và sẽ phải vượt qua chính mình như em.
Luôn luôn là điểm tựa và niềm tin của em! được không ?
24 thg 11, 2008
Vuotquachinhminh
TTL ơi, đừng nghĩ ngợi nhiều !
Em có biết một chiếc bong bóng xà phòng được thổi lên trong một cây đồ chơi của trẻ con có đủ màu sắc, bản chất của nó không thể khẳng định nó là gì, ngoài sự thích thú của đám trẻ đang nhìn theo những cái bong bóng bay lên, bay lên... hồn nhiên quá.
Nhưng khi đọc bài viết trong đêm không ngủ của em chị lại thấy cái bong bóng kia đang vỡ vụn, không để lại dấu vết, không hờn tủi, không lưu luyến... Tại sao lại thế... Cuộc sống phải biết bắt đầu từ số không... và duy trì nó lớn lên bằng những dãy nguyên số ... bội số .
Em yêu quí, hãy gắn những bội số nguyên ấy với mặt trời...
Bầu trời với đầy đủ ý nghĩa có đêm, có ngày - không gian và thời gian... Em đã đến với ta, ta thương em và yêu quí cái mong manh của tình người. Ta hứa với em sẽ không bao giờ lãng quên dù là điều nhỏ nhất mang niềm hạnh phúc đến cho em cho mọi người. Đêm qua, ta gọi em ba lần, háo hức, mong chờ, buồn giận...
Mưa...
Hà Nội mùa thu sao mà mưa day dứt, lòng ta cứ nao lên hãy đợi, 5 phút, 10 phút em đến, nhưng lần thứ hai ta gọi em... một lời nói vang lên trong ống nghe, em bận... Ta hiểu !- có điều gì đấy không làm em vui, áy náy và tự nhủ với lòng... Thì thôi... âu cũng là do trời định, ta không được gặp em. Lần thứ ba ... hình như tiếng mẹ em nhấc máy... Ta muốn gửi tới em lời dịu dàng của một người mẹ hơn là một người chị... nhưng thôi, lại một lần nữa ta không gặp em... Chuyến bay cuối cùng trong ngày mang ta đi thật xa ... xa em rồi lòng ta cảm thấy vẫn còn nợ em một lời hứa... hãy vượt qua chính mình nghe em, đứa em trai bé bỏng, đứa con trai bé bỏng của lòng ta. Ta chào mẹ em và chúc mọi người luôn bình an, hạnh phúc.
Mùa thuhanoi - Một đêm rằm không có trăng - thật buồn. Ngoài kia, cơn bão số 6 đang đổ về... Hãy biết bảo trọng nhé. Sau cơn mưa trời lại sáng. Mong lời tâm sự này đến với em thật sớm.
Tôi có là điểm tựa cho những đứa em bé bỏng trên diễn đàn của tôi không, và tôi tin rằng các em hiểu và tin tôi.
SG, ngày 19/9/2005.
Em có biết một chiếc bong bóng xà phòng được thổi lên trong một cây đồ chơi của trẻ con có đủ màu sắc, bản chất của nó không thể khẳng định nó là gì, ngoài sự thích thú của đám trẻ đang nhìn theo những cái bong bóng bay lên, bay lên... hồn nhiên quá.
Nhưng khi đọc bài viết trong đêm không ngủ của em chị lại thấy cái bong bóng kia đang vỡ vụn, không để lại dấu vết, không hờn tủi, không lưu luyến... Tại sao lại thế... Cuộc sống phải biết bắt đầu từ số không... và duy trì nó lớn lên bằng những dãy nguyên số ... bội số .
Em yêu quí, hãy gắn những bội số nguyên ấy với mặt trời...
Bầu trời với đầy đủ ý nghĩa có đêm, có ngày - không gian và thời gian... Em đã đến với ta, ta thương em và yêu quí cái mong manh của tình người. Ta hứa với em sẽ không bao giờ lãng quên dù là điều nhỏ nhất mang niềm hạnh phúc đến cho em cho mọi người. Đêm qua, ta gọi em ba lần, háo hức, mong chờ, buồn giận...
Mưa...
Hà Nội mùa thu sao mà mưa day dứt, lòng ta cứ nao lên hãy đợi, 5 phút, 10 phút em đến, nhưng lần thứ hai ta gọi em... một lời nói vang lên trong ống nghe, em bận... Ta hiểu !- có điều gì đấy không làm em vui, áy náy và tự nhủ với lòng... Thì thôi... âu cũng là do trời định, ta không được gặp em. Lần thứ ba ... hình như tiếng mẹ em nhấc máy... Ta muốn gửi tới em lời dịu dàng của một người mẹ hơn là một người chị... nhưng thôi, lại một lần nữa ta không gặp em... Chuyến bay cuối cùng trong ngày mang ta đi thật xa ... xa em rồi lòng ta cảm thấy vẫn còn nợ em một lời hứa... hãy vượt qua chính mình nghe em, đứa em trai bé bỏng, đứa con trai bé bỏng của lòng ta. Ta chào mẹ em và chúc mọi người luôn bình an, hạnh phúc.
Mùa thuhanoi - Một đêm rằm không có trăng - thật buồn. Ngoài kia, cơn bão số 6 đang đổ về... Hãy biết bảo trọng nhé. Sau cơn mưa trời lại sáng. Mong lời tâm sự này đến với em thật sớm.
Tôi có là điểm tựa cho những đứa em bé bỏng trên diễn đàn của tôi không, và tôi tin rằng các em hiểu và tin tôi.
SG, ngày 19/9/2005.
Viết cho anh cũng là viết cho mình
TP.HCM...Ngày 23 tháng 11 năm 2008
(Hôm qua truyền hình đăng tin anh nhận bằng khen chính phủ, UBND Phường Việt Hưng nhận Huân chương Lao động H3 - vui quá anh ạ...)
Gửi Anh Nguyễn Danh Vĩnh
Anh !
Thật bất ngờ và xúc động sau bao năm xa cách. Giờ đây mình tìm gặp được nhau. Quả đất xoay tròn, điều gì đến nó sẽ đến...Anh không thể tưởng tượng được niềm hạnh phúc và vui sướng trong em. Cảm ơn anh và những năm tháng thiêng liêng của đời lính, những tình cảm hôm qua và hôm nay của người lính còn theo em đến suốt cuộc đời. Em biết hiện giờ anh chị và các cháu sống rất hạnh phúc, em rất tiếc là chưa được về quê anh, chưa gặp được chị (dù đã có lần chị lên Nỉ thăm anh) nỗi luyến tiếc ấy rồi sẽ có ngày được đền đáp - em tin như thế !Anh có biết không?
Ngày mấy đứa tụi em ở Hà Nội lên, chân ướt chân ráo bỡ ngỡ ở C3 bộ - anh ở bên kia sân bóng, chiều chiều qua đây chơi bóng bàn... Môn thể thao em yêu thích nhất. Rồi anh em mình trở nên thân thiết. Ngày ấy, anh biết không em mười bảy tuổi, xa nhà nhớ mẹ, nhớ em, em hằng ước có một anh trai để được làm nũng, để được nuông chiều và tin cậy. Nhưng vì chương trình học có thay đổi, anh phải xuống Nỉ học, rồi sau đó em sang Bắc Ninh... Thành cổ Bắc Ninh mang dấu ấn nhiều kỉ niệm) nhưng em rất buồn phải xa anh và anh em cùng một số bạn thân của em...
Lớp Văn hoá đã kỉ niệm 60 năm Cách mạng Tháng mười, chỉ một lần nữa thôi, em sẽ được nghe anh hát, được hoà vào cái không gian mênh mông của đất nước... nhưng tất cả chìm vào luyến tiếc, em đã phải ra đi sau ngày ấy để rồi thêm một lần giọt nước mắt rơi...Thế rồi, anh cũng ra trường, em về Nam, anh cũng vào Nam... QK9 sao mà xa xôi cách trở... mình không gặp nhau. Những ngày em đi... vô vọng. Các anh sang Bắc Ninh rồi đi biên giới, chiến tranh tàn ác cũng qua mau, em trông tin các anh và trời phật đã phù hộ các anh trở về bình yên từ mặt trận biên giới.
Năm tháng qua, rồi em cũng lớn lên, trưởng thành . Nhưng cuộc đời như một giấc chiêm bao, có những nỗi buồn không sao tả xiết, có những thang bậc trầm sâu vào ký ức tưởng rằng không thể đứng vững trên cuộc đời này. Nhưng với những bản năng và nghị lực, em đã làm lại anh ạ. Bởi rằng, em vào đời với những ước mơ quá lãng mạn. Cứ tưởng mình đã đủ sức chèo chống cuộc đời ... Sự hồn nhiên, trẻ trung và luôn tự tin chính mình nên khi vấp ngã em bàng hoàng, chạy trốn tất cả, xa lánh mọi người và xa anh...Thế nhưng em đã đứng dậy, đã đi lên bằng chính sự trưởng thành và càng chín chắn hơn, em biết rằng anh sẽ tin em, sẽ cho em sức mạnh ...
Anh !Cuộc sống như trang giấy và thời gian như bánh xe - lịch sử đang chép lại những dấu ấn của nó - trong ấy có anh, có em, có đồng đội thân yêu - Một bức tranh toàn cảnh của chúng mình ... Có góc sáng đẹp, nhưng cũng có những góc khuất đen tối. Dù sao, đó là một bức tranh thiêng liêng cần phải được nâng niu giữ gìn. Đó là vốn quí của em của anh, của cả chúng ta. Em biết rằng, không phải chỉ có anh, mà cho đến hôm nay con bé "khờ" ngày ấy, bây giờ rất được các bạn tín nhiệm, quí mến. Hạnh phúc lớn quá, em phải sống sao cho tốt hơn, nghị lực hơn đáp lại sự yêu quí trong từng cái nhìn trìu mến ấy. Trên con đường hạnh phúc có hai đường thẳng song song...phải không anh?
Thân quý.
Em gái đồng đội của anh.
(Hôm qua truyền hình đăng tin anh nhận bằng khen chính phủ, UBND Phường Việt Hưng nhận Huân chương Lao động H3 - vui quá anh ạ...)
Gửi Anh Nguyễn Danh Vĩnh
Anh !
Thật bất ngờ và xúc động sau bao năm xa cách. Giờ đây mình tìm gặp được nhau. Quả đất xoay tròn, điều gì đến nó sẽ đến...Anh không thể tưởng tượng được niềm hạnh phúc và vui sướng trong em. Cảm ơn anh và những năm tháng thiêng liêng của đời lính, những tình cảm hôm qua và hôm nay của người lính còn theo em đến suốt cuộc đời. Em biết hiện giờ anh chị và các cháu sống rất hạnh phúc, em rất tiếc là chưa được về quê anh, chưa gặp được chị (dù đã có lần chị lên Nỉ thăm anh) nỗi luyến tiếc ấy rồi sẽ có ngày được đền đáp - em tin như thế !Anh có biết không?
Ngày mấy đứa tụi em ở Hà Nội lên, chân ướt chân ráo bỡ ngỡ ở C3 bộ - anh ở bên kia sân bóng, chiều chiều qua đây chơi bóng bàn... Môn thể thao em yêu thích nhất. Rồi anh em mình trở nên thân thiết. Ngày ấy, anh biết không em mười bảy tuổi, xa nhà nhớ mẹ, nhớ em, em hằng ước có một anh trai để được làm nũng, để được nuông chiều và tin cậy. Nhưng vì chương trình học có thay đổi, anh phải xuống Nỉ học, rồi sau đó em sang Bắc Ninh... Thành cổ Bắc Ninh mang dấu ấn nhiều kỉ niệm) nhưng em rất buồn phải xa anh và anh em cùng một số bạn thân của em...
Lớp Văn hoá đã kỉ niệm 60 năm Cách mạng Tháng mười, chỉ một lần nữa thôi, em sẽ được nghe anh hát, được hoà vào cái không gian mênh mông của đất nước... nhưng tất cả chìm vào luyến tiếc, em đã phải ra đi sau ngày ấy để rồi thêm một lần giọt nước mắt rơi...Thế rồi, anh cũng ra trường, em về Nam, anh cũng vào Nam... QK9 sao mà xa xôi cách trở... mình không gặp nhau. Những ngày em đi... vô vọng. Các anh sang Bắc Ninh rồi đi biên giới, chiến tranh tàn ác cũng qua mau, em trông tin các anh và trời phật đã phù hộ các anh trở về bình yên từ mặt trận biên giới.
Năm tháng qua, rồi em cũng lớn lên, trưởng thành . Nhưng cuộc đời như một giấc chiêm bao, có những nỗi buồn không sao tả xiết, có những thang bậc trầm sâu vào ký ức tưởng rằng không thể đứng vững trên cuộc đời này. Nhưng với những bản năng và nghị lực, em đã làm lại anh ạ. Bởi rằng, em vào đời với những ước mơ quá lãng mạn. Cứ tưởng mình đã đủ sức chèo chống cuộc đời ... Sự hồn nhiên, trẻ trung và luôn tự tin chính mình nên khi vấp ngã em bàng hoàng, chạy trốn tất cả, xa lánh mọi người và xa anh...Thế nhưng em đã đứng dậy, đã đi lên bằng chính sự trưởng thành và càng chín chắn hơn, em biết rằng anh sẽ tin em, sẽ cho em sức mạnh ...
Anh !Cuộc sống như trang giấy và thời gian như bánh xe - lịch sử đang chép lại những dấu ấn của nó - trong ấy có anh, có em, có đồng đội thân yêu - Một bức tranh toàn cảnh của chúng mình ... Có góc sáng đẹp, nhưng cũng có những góc khuất đen tối. Dù sao, đó là một bức tranh thiêng liêng cần phải được nâng niu giữ gìn. Đó là vốn quí của em của anh, của cả chúng ta. Em biết rằng, không phải chỉ có anh, mà cho đến hôm nay con bé "khờ" ngày ấy, bây giờ rất được các bạn tín nhiệm, quí mến. Hạnh phúc lớn quá, em phải sống sao cho tốt hơn, nghị lực hơn đáp lại sự yêu quí trong từng cái nhìn trìu mến ấy. Trên con đường hạnh phúc có hai đường thẳng song song...phải không anh?
Thân quý.
Em gái đồng đội của anh.
Chuyện từ thiện-2
Chúng ta không đơn độc
Chúng ta là tập thể đoàn kết tương thân tương ái.
Sáng chủ nhật! Như mọi buổi sáng đẹp trời vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi chở Lệ trên chiếc xe máy bon bon trên đường về phía ngoại thành - hai đứa chia nhau mỗi người một cái mũ bảo hiểm, mặt mũi bịt kín không ai nhận ra. Buổi dã ngoại được chuẩn bị chu đáo lắm, chúng tôi đến với các em trong trại mồ côi với một tấm lòng yêu thương và chia sẻ, điều gì đã khiến chúng tôi tìm đến nơi ấy, không mấy ai hiểu....
Tôi phải nói thế nào trước những cái nhìn ngạc nhiên của người bên cạnh, họ luôn nghĩ tôi là người không bình thường, những cái thở dài ngao ngán và những cái nhìn kỳ quặc làm tôi trở nên người mặc cảm với chính mình. Kế hoạch đã vạch sẵn rồi nhưng bởi không được sự hưởng ứng thành ra tôi đi mà như trốn đi làm một việc mờ ám... khổ thân tôi... họ cho rằng tôi hâm vì không ai bắt buộc, không vì sức ép nào mà cứ như ma ám...
Hơn 9 giờ sáng, trời nắng to, khoảng sân mới trồng cây chưa kịp phủ mát càng làm cho chói chang, gay gắt hơn... nhưng tôi và Lệ thì thấy ấm áp lạ lùng, dường như chúng tôi đang được trở về nhà... Các em vây quanh, những đôi mắt nai ngây thơ... dò hỏi....dần dần làm quen và thân thiết. Chính các em mang lại niềm vui cho tôi và Lệ hơn là việc mình đến để chia sẻ tình cảm với các em, những tâm hồn ngây thơ đến lạ, các em đang cố gắng học tập, lao động và tập nhìn đời bằng chính năng lực của mình - những cuộc đời thu hẹp lại trong vòng tay những người thầy, người bảo dưỡng - nhưng lại mở ra cho các em một tương lai chắc chắn tốt đẹp hơn những gì các em phải trải qua... Tôi lặng đi vì những nụ cười hồn nhiên ngây thơ như thiên thần. Trao quà cho các em với một tấm lòng bâng khuâng, một chút tình người trong tình đời bao la... Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người chấp nhận hành động của tôi nhỉ... tôi thật lòng sợ sự lạnh lùng, thờ ơ ... tôi rùng mình vì mình vừa mới làm một việc người bên cạnh tôi không chấp nhận... Tôi cần sự thanh thản biết bao, dù muốn hay không tôi cũng vẫn lén lút mà không đuợc làm việc công khai... Tôi đã không bảo vệ được chính mình. Rất may tôi còn có Lệ, em đã cho tôi lòng tin, em đã chia sẻ cùng tôi mọi việc, cùng tôi bươn bả chạy tìm mua cho các em những cuốn sách hiếm hoi sau mùa tựu trường. Tôi không dùng lời cảm ơn vì nó khách sáo, tôi hạnh phúc vì tôi có được em... người bạn nhỏ thân yêu của tôi.... Em sẽ luôn ở bên tôi....Thế nhé !!!
Đã có người khác lo....
Chuẩn bị cho kỷ niệm ngày lễ lớn 2/9.
Cơ quan tôi phát động phong trào TDTT - chính quyền, đoàn thể là những tổ chức luôn chăm lo cho CBCNV , bởi vậy kế hoạch tiến hành một cách suôn sẻ... Cầu lông, bóng bàn, bóng đá...thi nhau chiêu binh, mộ sĩ. Chủ trương rất khoa học nhưng cụ thể từng môn thì nảy sinh vấn đề nhiêu khê lắm.
Tìm được một góc kê bàn bóng đã may lắm rồi, khổ nỗi vị trí là nhà để xe CBCNV nên luông tuồng, trống trải... Gió quá, bóng cứ văng-tê đi , thiếu ánh sáng nhưng một bên bàn lại chói mắt bởi cánh cửa nhà xe không có kính chắn gió và màn che nắng...Vấn đề cấp bách phải khắc phục là lẽ dĩ nhiên, với bao nhiêu con người, có thể họ không ngần ngại để ra tay, nhưng thiếu một sự chỉ huy điều hành.
Ai cũng nghĩ:
- Kệ, đã có người khác lo...
Chuyện là thế, việc cần lo thì đã xong rồi. Trang bị đầy đủ cả rồi, chỉ còn việc làm thế nào để có đủ ánh sáng, chắn gió, che nắng cho phòng tập. Mọi người vẫn nghĩ:
- Kệ, đã có người khác lo...
Kể cũng lạ, tôi không nghĩ giống họ. Tôi bứt rứt không yên.
- Tôi sẽ làm được !
Trước tiên là vào kho xem có thể tận dụng được gì, bởi sau khi sửa chữa cơ quan còn khối thư dùng được... vải màn cửa, được rồi - tôi sẽ giặt sạch, đo-may thành màn che nắng, cửa không có kính, tôi đi mua fim-meca (chắc khoảng 10m) dán lên, nhờ mấy anh thợ điện gắn cho cặp bóng đèn neon 1,2 - vài tấm vón lót sàn cũ đem ra chắn cho bóng khỏi văng ra xa...
- Kệ, để người khác lo...
Thói quen ấy sẽ không bao giờ đạt được một kết quả như ý. Tôi không nghĩ như vậy, cái gì tôi làm được cho các bạn, tôi sẵn sàng . Tôi nghĩ chỉ cần bỏ ra một chút tư duy, một chút lao động, một chút nhiệt tình... tôi có thể làm "người khác ấy"....Tôi có thể làm được tất cả bằng cái "Tâm" của mình. Tôi thích như thế. Họ lại bảo với tôi:
- Ôm rơm rặm bụng !
Nhưng tôi không sợ rặm bụng, tôi sợ tôi không giúp ích được cho mọi người. Tôi sợ sự thờ ơ, lãnh cảm...Bạn hỏi tôi là ai ?- Tôi là người tự trọng và trân trọng những điều hợp lý hợp lẽ .- Vâng, chỉ thế thôi, tôi thật hạnh phúc và thanh thản, bằng lòng với chính công việc mà cho dù là công việc nhỏ nhất nếu nó trở nên có ích cho mọi người .
(Việc hôm nay chớ để ngày mai. Hãy xem tôi làm rồi nghe tôi nói)
Cơ quan tôi phát động phong trào TDTT - chính quyền, đoàn thể là những tổ chức luôn chăm lo cho CBCNV , bởi vậy kế hoạch tiến hành một cách suôn sẻ... Cầu lông, bóng bàn, bóng đá...thi nhau chiêu binh, mộ sĩ. Chủ trương rất khoa học nhưng cụ thể từng môn thì nảy sinh vấn đề nhiêu khê lắm.
Tìm được một góc kê bàn bóng đã may lắm rồi, khổ nỗi vị trí là nhà để xe CBCNV nên luông tuồng, trống trải... Gió quá, bóng cứ văng-tê đi , thiếu ánh sáng nhưng một bên bàn lại chói mắt bởi cánh cửa nhà xe không có kính chắn gió và màn che nắng...Vấn đề cấp bách phải khắc phục là lẽ dĩ nhiên, với bao nhiêu con người, có thể họ không ngần ngại để ra tay, nhưng thiếu một sự chỉ huy điều hành.
Ai cũng nghĩ:
- Kệ, đã có người khác lo...
Chuyện là thế, việc cần lo thì đã xong rồi. Trang bị đầy đủ cả rồi, chỉ còn việc làm thế nào để có đủ ánh sáng, chắn gió, che nắng cho phòng tập. Mọi người vẫn nghĩ:
- Kệ, đã có người khác lo...
Kể cũng lạ, tôi không nghĩ giống họ. Tôi bứt rứt không yên.
- Tôi sẽ làm được !
Trước tiên là vào kho xem có thể tận dụng được gì, bởi sau khi sửa chữa cơ quan còn khối thư dùng được... vải màn cửa, được rồi - tôi sẽ giặt sạch, đo-may thành màn che nắng, cửa không có kính, tôi đi mua fim-meca (chắc khoảng 10m) dán lên, nhờ mấy anh thợ điện gắn cho cặp bóng đèn neon 1,2 - vài tấm vón lót sàn cũ đem ra chắn cho bóng khỏi văng ra xa...
- Kệ, để người khác lo...
Thói quen ấy sẽ không bao giờ đạt được một kết quả như ý. Tôi không nghĩ như vậy, cái gì tôi làm được cho các bạn, tôi sẵn sàng . Tôi nghĩ chỉ cần bỏ ra một chút tư duy, một chút lao động, một chút nhiệt tình... tôi có thể làm "người khác ấy"....Tôi có thể làm được tất cả bằng cái "Tâm" của mình. Tôi thích như thế. Họ lại bảo với tôi:
- Ôm rơm rặm bụng !
Nhưng tôi không sợ rặm bụng, tôi sợ tôi không giúp ích được cho mọi người. Tôi sợ sự thờ ơ, lãnh cảm...Bạn hỏi tôi là ai ?- Tôi là người tự trọng và trân trọng những điều hợp lý hợp lẽ .- Vâng, chỉ thế thôi, tôi thật hạnh phúc và thanh thản, bằng lòng với chính công việc mà cho dù là công việc nhỏ nhất nếu nó trở nên có ích cho mọi người .
(Việc hôm nay chớ để ngày mai. Hãy xem tôi làm rồi nghe tôi nói)
Chỉ cần có lòng tin ...
Tiếng chuông reng lên
Tôi nhìn đồng hồ 22 giờ,
- Mày ra ga đón tao, nhớ đi hai xe nhé, tao mang cả thằng nhỏ theo...
Tôi bàng hoàng, từ trước đến giờ cô bạn tôi không bao giờ cho thằng bé rời xa bà ngoại nó. Thằng bé lớn lên ở với ngoại, nó coi ngoại như một người mẹ hơn là bà, vì mẹ nó sinh ra phải mổ uống kháng sinh nhiều nên mất sữa... Thằng bé lớn lên trong vòng tay thương yêu của bà ngoại và mẹ. Cha nó trước khi chia tay lên đường nhập ngũ chưa kịp làm đám cưới nên không được công nhận, không được bên nội coi là một thành viên.
*
Chuyến tàu về sớm hơn dự đoán nên tôi cũng không phải đợi lâu. Hoá ra nó quyết định đưa con trai vào miền Nam sinh sống là thật. Chuyện thật buồn, nó làm ở Công ty Dược phẩm I và xoay quanh chuyện vỡ hụi, tán gia bại sản, thất vọng ề chề... trốn nợ. Tôi là người duy nhất để nó bấu víu ở nơi này, vốn tính thương người và dễ mủi lòng trước số phận - nó đã cơ cực biết bao với thời bao cấp, chạy ngược chạy xuôi làm thêm để kiếm tiền nuôi con. Thiên chức làm mẹ của nó thật vĩ đại, nó đã giúp các em từng đứa một vào đại học khi cha nó hy sinh để lại mẹ con bơ vơ giữa đất Hà Thành này. Không việc gì là nó không làm được. Thế nên, chuyện nó gây ra không làm tôi bất ngờ mà chỉ trách nó quá sa đà vào chuyện làm ăn để cuối cùng ... rút chân không kịp.
Dù sao, nó cũng đáng thương... Giờ đây hai mẹ con nó trông bơ phờ ngoài sân ga, hành trang mang theo là một cậu học sinh lớp hai và mấy bộ quần áo với một gánh nợ không biết là bao nhiêu. Tôi đưa hắn về nhà và không dám nói điều gì, sợ hắn nghĩ mình lại tính toán, hắt hủi... Tôi sợ hắn không đương đầu nổi với sự cô đơn và buồn chán... Cuộc sống vẫn khắt khe như vậy, tôi phải đóng vai một người bạn, hơn thế nữa là người đỡ đầu cho nó khi chân ướt chân ráo vào Sài Gòn kiếm kế sinh nhai.
Thật tình, tôi chỉ là người công chức quèn, để kiếm được một công việc làm thật khó, vì thời bao cấp không có hộ khẩu thì coi như chết đói. Mấy đứa bàn nhau hùn hạp kiếm tạm một cửa hàng nho nhỏ và giúp cho cho nó vài bao gạo mua được từ Phnôm Pênh về, vài khúc vài quần fo đen, mấy hộp UB kem dưỡng da... Thế là mẹ con nó đã sống được qua ngày... Giờ đây, thằng con trai đã làm Giám đốc một Chi nhánh xuất nhập khẩu đồ mỹ nghệ, những gốc cây, những mảnh gỗ tưởng bỏ đi trong rừng lại được tái tạo, khảm khắc, sơn phết trở nên món hàng cao cấp trong những toà nhà sang trọng... nó đã làm thay đổi cuộc đời của người mẹ bất hạnh... đứa con của người lính chiến trường không được công nhận năm xưa đã trưởng thành về mọi mặt, xứng đáng với cha nó mặc dù trong lí lịch không có ai công nhận, người vợ lính ấy cũng qua cơn bĩ cực và sống tốt hơn.
Nếu ngày ấy, tôi không cho mẹ con nó nương nhờ, không có từng cân gạo hay món hàng rẻ tiền nhất để mua bán thì có lẽ cũng chưa biết chừng cuộc sống đưa đẩy đến đâu. Tôi hy vọng rằng, bất cứ ở đâu cũng cần một lòng tin, một nơi nương tựa như cái đòn bẩy để nâng những cuộc đời bất hạnh đi lên. Tôi chỉ muốn âm thầm làm cái điều người ta cho rằng dở hơi... mang tiền đi bỏ sông bỏ bể... Không phải thế, đồng tiền chỉ là phương tiện giúp họ vượt qua thử thách, chính bản lĩnh và tình yêu thương con người mới là kho tàng giàu có... vô giá nhất .
Hôm qua, tôi lại gửi tiếp một khoản tiền hơn một triệu cho một người mới quen, nhưng tôi không cho nó là vật bỏ sông bỏ biển mà chính là những hạt mầm gieo vào lòng người - nó là tình thương yêu đồng loại ... là bàn tay vươn ra giúp đỡ kẻ khốn cùng... nó sẽ biết sinh xôi và biết giá trị đích thực trong tương lai... Bạn đừng cho tôi đây là giàu có, vâng tôi là người giàu lòng trắc ẩn... thế thôi... tôi lãnh lương ra chưa kịp đếm lại và xin trao cho người ấy... tôi có khó khăn trong 1 tháng, nhưng người ấy sẽ bớt khó khăn cả một quãng đời...
(công việc từ thiện sẽ làm từng ngày khi có thể - đó là niềm vui hạnh phúc của tôi)
Tôi nhìn đồng hồ 22 giờ,
- Mày ra ga đón tao, nhớ đi hai xe nhé, tao mang cả thằng nhỏ theo...
Tôi bàng hoàng, từ trước đến giờ cô bạn tôi không bao giờ cho thằng bé rời xa bà ngoại nó. Thằng bé lớn lên ở với ngoại, nó coi ngoại như một người mẹ hơn là bà, vì mẹ nó sinh ra phải mổ uống kháng sinh nhiều nên mất sữa... Thằng bé lớn lên trong vòng tay thương yêu của bà ngoại và mẹ. Cha nó trước khi chia tay lên đường nhập ngũ chưa kịp làm đám cưới nên không được công nhận, không được bên nội coi là một thành viên.
*
Chuyến tàu về sớm hơn dự đoán nên tôi cũng không phải đợi lâu. Hoá ra nó quyết định đưa con trai vào miền Nam sinh sống là thật. Chuyện thật buồn, nó làm ở Công ty Dược phẩm I và xoay quanh chuyện vỡ hụi, tán gia bại sản, thất vọng ề chề... trốn nợ. Tôi là người duy nhất để nó bấu víu ở nơi này, vốn tính thương người và dễ mủi lòng trước số phận - nó đã cơ cực biết bao với thời bao cấp, chạy ngược chạy xuôi làm thêm để kiếm tiền nuôi con. Thiên chức làm mẹ của nó thật vĩ đại, nó đã giúp các em từng đứa một vào đại học khi cha nó hy sinh để lại mẹ con bơ vơ giữa đất Hà Thành này. Không việc gì là nó không làm được. Thế nên, chuyện nó gây ra không làm tôi bất ngờ mà chỉ trách nó quá sa đà vào chuyện làm ăn để cuối cùng ... rút chân không kịp.
Dù sao, nó cũng đáng thương... Giờ đây hai mẹ con nó trông bơ phờ ngoài sân ga, hành trang mang theo là một cậu học sinh lớp hai và mấy bộ quần áo với một gánh nợ không biết là bao nhiêu. Tôi đưa hắn về nhà và không dám nói điều gì, sợ hắn nghĩ mình lại tính toán, hắt hủi... Tôi sợ hắn không đương đầu nổi với sự cô đơn và buồn chán... Cuộc sống vẫn khắt khe như vậy, tôi phải đóng vai một người bạn, hơn thế nữa là người đỡ đầu cho nó khi chân ướt chân ráo vào Sài Gòn kiếm kế sinh nhai.
Thật tình, tôi chỉ là người công chức quèn, để kiếm được một công việc làm thật khó, vì thời bao cấp không có hộ khẩu thì coi như chết đói. Mấy đứa bàn nhau hùn hạp kiếm tạm một cửa hàng nho nhỏ và giúp cho cho nó vài bao gạo mua được từ Phnôm Pênh về, vài khúc vài quần fo đen, mấy hộp UB kem dưỡng da... Thế là mẹ con nó đã sống được qua ngày... Giờ đây, thằng con trai đã làm Giám đốc một Chi nhánh xuất nhập khẩu đồ mỹ nghệ, những gốc cây, những mảnh gỗ tưởng bỏ đi trong rừng lại được tái tạo, khảm khắc, sơn phết trở nên món hàng cao cấp trong những toà nhà sang trọng... nó đã làm thay đổi cuộc đời của người mẹ bất hạnh... đứa con của người lính chiến trường không được công nhận năm xưa đã trưởng thành về mọi mặt, xứng đáng với cha nó mặc dù trong lí lịch không có ai công nhận, người vợ lính ấy cũng qua cơn bĩ cực và sống tốt hơn.
Nếu ngày ấy, tôi không cho mẹ con nó nương nhờ, không có từng cân gạo hay món hàng rẻ tiền nhất để mua bán thì có lẽ cũng chưa biết chừng cuộc sống đưa đẩy đến đâu. Tôi hy vọng rằng, bất cứ ở đâu cũng cần một lòng tin, một nơi nương tựa như cái đòn bẩy để nâng những cuộc đời bất hạnh đi lên. Tôi chỉ muốn âm thầm làm cái điều người ta cho rằng dở hơi... mang tiền đi bỏ sông bỏ bể... Không phải thế, đồng tiền chỉ là phương tiện giúp họ vượt qua thử thách, chính bản lĩnh và tình yêu thương con người mới là kho tàng giàu có... vô giá nhất .
Hôm qua, tôi lại gửi tiếp một khoản tiền hơn một triệu cho một người mới quen, nhưng tôi không cho nó là vật bỏ sông bỏ biển mà chính là những hạt mầm gieo vào lòng người - nó là tình thương yêu đồng loại ... là bàn tay vươn ra giúp đỡ kẻ khốn cùng... nó sẽ biết sinh xôi và biết giá trị đích thực trong tương lai... Bạn đừng cho tôi đây là giàu có, vâng tôi là người giàu lòng trắc ẩn... thế thôi... tôi lãnh lương ra chưa kịp đếm lại và xin trao cho người ấy... tôi có khó khăn trong 1 tháng, nhưng người ấy sẽ bớt khó khăn cả một quãng đời...
(công việc từ thiện sẽ làm từng ngày khi có thể - đó là niềm vui hạnh phúc của tôi)
Gửi bạn N & Y
Có một khoảng trời
Tôi bỏ quên tôi ở đó
Nơi cánh đồng xanh cỏ
Lất phất giăng giăng mưa...
Có một khoảng trời sao thưa
Le lói vầng trăng chia nửa
Trăng theo tôi bờ đê mòn vạt cỏ
Đường về quện cỏ may
Có một thời ta nắm bàn tay
Cùng bước qua trảng cỏ
Đội trời, đội nắng, đội gió
Thời gian theo dấu hao gầy
Giờ gặp nhau đây
Câu thơ chào thay nốt nhạc
Hát lên lời tha thiết
Đồng dao mái ấm tình người .
27/11/2006
Tôi bỏ quên tôi ở đó
Nơi cánh đồng xanh cỏ
Lất phất giăng giăng mưa...
Có một khoảng trời sao thưa
Le lói vầng trăng chia nửa
Trăng theo tôi bờ đê mòn vạt cỏ
Đường về quện cỏ may
Có một thời ta nắm bàn tay
Cùng bước qua trảng cỏ
Đội trời, đội nắng, đội gió
Thời gian theo dấu hao gầy
Giờ gặp nhau đây
Câu thơ chào thay nốt nhạc
Hát lên lời tha thiết
Đồng dao mái ấm tình người .
27/11/2006
Hà Nội và anh
Anh về từ cửa biển
Em về từ núi non
Hai ta ngày giáp mặt
Là hai đứa bé con...
Thời gian tựa màu son
Tô hồng đôi môi đỏ
Hanh hao mùa trở gió
Má chín thêm tươi hồng
Anh như giọt nước trong
Tưới lên đời ngũ sắc
Em như những nụ hồng
Đem hương nồng ngây ngất
Tuổi xanh cứ thêm xanh
Nối dài đuôi bím tóc
Từ bao giờ em biết
E thẹn trước gương soi ...
Và chỉ một lần thôi
Đôi mắt anh khác lạ
Nhìn em trìu mến quá
Em giật mình mông lung
Mùa lại mùa cho không
Vầng trăng tròn tinh khiết
Áo dài em tha thiết
Dịu dàng và thơ ngây...
Ngày chúng mình chia tay
Mùa Đông còn dang dở
Môn hữu cơ hóa phẩm
Những chất men nồng say
Em chưa quen chia tay
Sương mù nhiều khôn kể
Hà Nội ơi - giá thế
Ngoảnh mặt nước mắt rơi .
Tiếng phi cơ ngang trời
Nhạt nhòa nhìn Hà Nội
Anh ở lại em đi
Thẫn thờ trông thật tội ...
Chỉ có ta mới hiểu
Day dứt của thương yêu
Chỉ có anh mới hiểu
Hà nội yêu thật nhiều .
28/11/2006 Bởi vì ta chưa xa Hà Nội...
./.
Em về từ núi non
Hai ta ngày giáp mặt
Là hai đứa bé con...
Thời gian tựa màu son
Tô hồng đôi môi đỏ
Hanh hao mùa trở gió
Má chín thêm tươi hồng
Anh như giọt nước trong
Tưới lên đời ngũ sắc
Em như những nụ hồng
Đem hương nồng ngây ngất
Tuổi xanh cứ thêm xanh
Nối dài đuôi bím tóc
Từ bao giờ em biết
E thẹn trước gương soi ...
Và chỉ một lần thôi
Đôi mắt anh khác lạ
Nhìn em trìu mến quá
Em giật mình mông lung
Mùa lại mùa cho không
Vầng trăng tròn tinh khiết
Áo dài em tha thiết
Dịu dàng và thơ ngây...
Ngày chúng mình chia tay
Mùa Đông còn dang dở
Môn hữu cơ hóa phẩm
Những chất men nồng say
Em chưa quen chia tay
Sương mù nhiều khôn kể
Hà Nội ơi - giá thế
Ngoảnh mặt nước mắt rơi .
Tiếng phi cơ ngang trời
Nhạt nhòa nhìn Hà Nội
Anh ở lại em đi
Thẫn thờ trông thật tội ...
Chỉ có ta mới hiểu
Day dứt của thương yêu
Chỉ có anh mới hiểu
Hà nội yêu thật nhiều .
28/11/2006 Bởi vì ta chưa xa Hà Nội...
./.
Giữ dùm ta nhé! Mùa Đông
Giữ dùm nhé, một góc phố thân yêu
Giữ dùm nhé, một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều
Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...
Yêu cái mùa đông rét ngọt trong ta
Yêu cái nồng nàn bờ môi run lập cập
Yêu cái hanh hao má hồng lên chóang ngợp
Cho ai kia lưu luyến một lần đi ...
28/11/2006
Giữ dùm nhé, một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều
Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...
Yêu cái mùa đông rét ngọt trong ta
Yêu cái nồng nàn bờ môi run lập cập
Yêu cái hanh hao má hồng lên chóang ngợp
Cho ai kia lưu luyến một lần đi ...
28/11/2006
Trách yêu
(Nhận được tin vui của em)
Ôi! cái đầu của chị,
nó đau quá,
nghe điện thoại rung lên,
em khoe có giải nữa,
hì hì, cười tươi như hoa nở,
chẳng hỏi chị lấy một câu,
thằng bé lười quen thế đã rất lâu,
cứ gặp là hồn nhiên kể lể,
nó cứ tưởng chị chả bao giờ như thế,
đau !
khóc như trẻ con
và thích làm thơ
như con trẻ.
Ôi! cái đầu của chị,
nó đau quá,
nghe điện thoại rung lên,
em khoe có giải nữa,
hì hì, cười tươi như hoa nở,
chẳng hỏi chị lấy một câu,
thằng bé lười quen thế đã rất lâu,
cứ gặp là hồn nhiên kể lể,
nó cứ tưởng chị chả bao giờ như thế,
đau !
khóc như trẻ con
và thích làm thơ
như con trẻ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)